phế hậu xoay người ký

Tân Như Ngọc kinh hãi, biết mình không phải đối thủ của người trước mắt, liền xoay người bỏ chạy. Minh Nguyệt Thần thể vận chuyển, một mảnh thông thấu như ngọc, tràn ra lưu ly sáng bóng, chính là Quang Minh ngọc lưu ly thân cùng Lý Vân Tiêu độc nhất vô nhị, nhưng mà Truyện Phế Hậu Xoay Người Ký của tác giả Hồi Sênh, Truyenhub tổng hợp tất cả các nguồn mà bạn có thể đọc được truyện này Phế Hậu Xoay Người Ký - Hồi Sênh: Tác giả: Hồi Sênh Bộ sách: Thể loại: Trọng Sinh Tình trạng: Hoàn Thành: Định dạng: eBook prc pdf epub azw3: Lượt xem: 10250: Từ khóa Cách Vay Tiền Trên Momo. “Chính vì thế, nhân vật như vậy dù có đắc tội Tả tướng cũng không sợ mất mạng.” Liễu thượng cung nói “Cho dù là Tả tướng, cũng không thể đi giết hắn.”Điều này Cố Vân Tiện hiểu rõ. Vị Thôi công tử kia bởi vì vạch tội quyền thần mà bị hãm hại, nếu chết sẽ lập tức trở thành tấm gương cho người đọc sách trong thiên hạ, mà Tả tướng Chu Thế Đảo cũng sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích. Chu Thế Đảo tuyệt đối sẽ không ngu xuẩn như vậy.“Cho nên, trong lúc vô tình vị Thôi công tử này đã giúp chúng ta một đại ân?” Cố Vân Tiện nói “Hay nói, hắn là tay chân của mẫu hậu…”“Không phải ai gia an bài đâu.” Thái hậu thản nhiên nó “Loại người đọc sách kiêu ngạo này coi trọng nhất là khí tiết, liệu có chịu cam tâm để một vị phu nhân trong thâm cung sai bảo sao? Lần này chỉ là trùng hợp, ai gia vốn có kế hoạch khác làm suy yếu Chu Thế Đảo, nhưng chuyện vạch tội vừa rồi, cũng giúp ai gia tiết kiệm rồi.”Trong lòng Cố Vân Tiện cảm khái, dừng một chút mới hỏi “Hắn, tên là gì?”Liễu Sắc lại cười nói “Bởi vì hắn được sinh ra đầu tiên nên tên có một chữ Sóc, tự là Cảnh.”Thôi Sóc, tự là Vân Tiện ghi nhớ trong lòng, nàng có chút hiếu kỳ về vị lang quân tuấn mỹ như thần tiên này. Khi đó nàng còn chưa biết, sau này bọn họ sẽ gặp nhau dưới tình huống như vậy, cho đến già vẫn dây dưa không như thái hậu suy đoán, không có Chu Thế Đảo lãnh đạo, uy lực đám đại thần phản đối phục lập liền giảm đi. Mặc dù có Lễ bộ thượng thư Tống Tề dẫn đầu, nhưng vẫn liên tiếp thất bại, rất nhanh đã bị phái quan viên ủng hộ phục lập chiếm thượng phong. Tình hình nghiêng về một bên, không có gì đáng xem cho lắm, cuối cùng Cố Vân Tiện cũng lười nghe chuyện tiến triển trên triều, an tâm ở Điện Trường An chép kinh, pha trà, ngày ngày trôi qua cực kỳ nhàn tảo triều ngày hai mươi lăm tháng ba đó, xảy ra biến bộ thượng thư Tống Tề gần đây nếm đủ loại chèn ép, tay cầm thẻ ngọc, dõng dạc nói to trong điện “Tiên đế lập nữ nhân Cố gia làm hậu, đem gia đình một người bình thường đề bạt thành một đại gia tộc thiên hạ không ai không biết. Hôm nay bệ lại lại muốn lập nữ nhân Cố gia làm hậu, chẳng lẽ không sợ họa Ôn thị tái diễn sao?”Sấm dậy đất bằng, ầm ầm nổ thị trong miệng Tống Tề chính là đệ nhất thế gia của Đại Tấn lúc trước. Sau khi thái tổ lập nước, lập thê tử kết tóc Ôn thị làm hậu, làm mẫu nghi thiên hạ. Dựa vào vinh quang gia tộc cùng những đệ tử tài trí xuất chúng, Ôn thị mấy chục năm liền đều ở trên đỉnh quyền lực, thậm chỉ còn xây dựng quyền lực cao hơn so với hoàng Tông Hoàng đế sau khi lên ngôi, mặc dù cũng lập nữ tử Ôn thị làm hậu lại âm thầm ẩn nhẫn nhiều năm, phí bao tâm huyết mới có thể nhổ hết gốc rễ thế lực rắc rối mấy chục năm của Ôn thị, làm cho một đại gia tộc Ôn thị rời khỏi Dục Đô quay lại quê kia Trung Tông Hoàng đế tuyển phi chỉ lựa chọn quý nữ trong những gia tộc tài phiệt thế gia, nhưng đến đời Văn Tông Hoàng đế liền chọn những người gia thế trong sạch từ trong dân gian, cho dù là tuyển nữ quan trong gia đình có người làm quan thì chức quan cũng không thể quá cao. Quy định này đơn giản là vì có bài học trước đó từ Ôn thị, không muốn lại có họa ngoại thích chuyên quyền.“Lúc trước, Ôn thị quyền thế hiển hách cũng chỉ có hai vị hoàng hậu là Đoan Nghi và Trinh Thục. Nay một nhà Cố gia lại liên tục có hai vị hoàng hậu, thần cực kỳ lo sợ! Sợ triều đình lại gặp họa, sợ nỗi khổ tâm của Trung Tông Hoàng đế lại như nước đổ biển!” Tống Tề nói xong lời cuối đã khóc lóc nghẹn ngào, thảm thiết quỳ gối trong đại điện nặng nề dập đế ngồi trên ngự tọa chín bậc, lạnh nhạt thăm dò hắn hồi lâu mới chậm rãi nói “Lời ái khanh, trẫm đã biết, chắc chắn sẽ suy xét cẩn thận.”***Tin tức truyền đến Điện Trường Tín, Thái hậu tức giận đến nỗi đập vỡ một chén trà “Lão thất phu Tống Tề này!”Cố Vân Tiện phân phó cung nữ quét dọn mảnh vỡ trên đất, lúc này mới mang khăn đến cho Thái hậu để bà lau đi những vệt nước tung tóe “Mẫu hậu đừng tức giận, cẩn thận thân thể.”“Ai gia sao lại không tức giận cho được?” Thái hậu nghiến răng nghiến lợi, “Ngay cả Ôn thị cũng lôi ra được, quả nhiên là muốn ngăn cản con leo lên hậu vị bằng bất cứ giá nào mà!”“Lời nói này của Tống Thượng thư không hợp lý, Cố gia ta sao có thể so được với Ôn thị?” Cố Vân Tiện nhíu mày, “Quyền lực Ôn thị trong triều đình mấy chục năm không chỉ dựa vào con gái trở thành hoàng hậu mà còn vì binh sĩ trong tộc rất xuất sắc. Huống chi từ khi Đại Tấn lập nước, Ôn thị cũng là quan lại trâm anh nhiều thế hệ, đệ tử nhiều thế hệ đều làm quan, gia phong vô cùng nghiêm cẩn. Nhưng Cố gia ta lúc trước cũng chỉ là dân chúng bình thường, toàn bộ đều nhờ vào mẫu hậu người trở thành hoàng hậu mới có ngày hôm nay, trong tộc cũng không có nam tử nào đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong triều. Cho dù là nhìn từ phương diện nào, Cố gia ta đều khó có khả năng trở thành Ôn thị tiếp theo!”“Những đạo lý này con nghĩ Tống Tề không rõ sao?” Thái hậu lạnh lùng nói, “Trong lòng của hắn cũng hiểu rõ, nhưng vẫn lấy Ôn thị ra làm cớ, đơn giản chỉ là vì điều này có lợi cho bọn hắn.”Cố Vân Tiện im lặng. Lúc trước Ôn thị quyền thế ngập trời là hạng người gì, bọn họ mặc dù chưa từng trải qua, chỉ được đọc qua trên sử sách. Việc khống chế cục diện cả triều này, không phải thế gia quý tộc thì khó có thể làm được, khiến cho hàng vạn hàn môn sĩ tử phải sợ hãi. Mà trong triều hôm nay quan viên cũng chỉ là xuất thân hàn môn. Cho dù có một phần vạn khả năng, bọn họ cũng không cho phép xuất hiện một Ôn thị thứ hai. Lời của Tống Tề, quả thật rất dễ khiến cho chư thần hùa hôm nay điều nàng quan tâm nhất không phải đám triều thần đó nghĩ gì. Nàng nhìn nước trà trong veo trong chén sứ, từng vòng gợn sóng, giống như tâm thần bất định giờ phút này của với việc này, bệ hạ có suy nghĩ như thế nào?Đêm đến, hoàng đế vẫn chưa sủng hạnh hậu cung, Cố Vân Tiện sau khi rửa mặt, đang chuẩn bị đi ngủ, lại có người ở Đại Chính cung đệ Lữ Xuyên tiến lên hành lễ, cười nói “Bệ hạ sai thần đến đón nương tử qua đó.”Nàng kinh ngạc “Qua đó? Đi đâu?”“Nghe nương tử hỏi kìa, tất nhiên là đến Đại Chính cung rồi.”Sau một chén trà, Cố Vân Tiện choàng lên người chiếc áo khoác gấm hoa sắc xanh, ngồi vào kiệu liễn màu đỏ. Mười hai cung nhân tay cầm đèn lưu ly, đi trước dẫn đường, đi về phía Đại Chính củ quốc triều, phi tần thị tẩm, sẽ được quân vương sủng hạnh ở tẩm cung hoặc được đến phục thị tại Đại Chính cung. Lúc trước, Cố Vân Tiện đã từng ngồi kiệu liễn như thế, được người nâng lên đi đến Đại Chính cung, khi đó kiệu nàng ngồi chính là kiệu vàng dành cho Hoàng hậu, mà không phải là loại kiệu liễn màu đỏ thẫm nàng đến, Hoàng đế đang ở tiền điện xem tấu chương. Trong điện có chút oi bức, hắn không tự giác nhíu mày, ngẩng đầu liền nhìn thấy một bóng hình cao gầy yểu điệu đứng ở cạnh cửa. Ánh nến hắt bóng nàng lên tường như khắc lên một bức tranh mỹ nữ, xinh đẹp, yên không phát giác ra môi mình hơi cong lên “Vân nương, nàng đến rồi.”Cố Vân Tiện tiến lệ, dịu dàng khẽ chào, mái tóc búi nửa rủ xuống một đoạn trước ngực “Thần thiếp tham kiến bệ hạ.”Hắn vươn tay về phía nàng, nàng giương mắt, đặt tay mình vào tay hắn.“Bệ hạ gọi thần thiếp đến là có chuyện cần làm sao?”Hắn nhướng mày cười cười có chút ranh mãnh “Đêm hôm khuya khoắt trẫm gọi nàng tới, nàng nói xem là vì cái gì?”Thấy gò má nàng ẩn hiện một rặng mây đỏ, hắn lắc đầu cười nói “Được rồi, không đùa nàng nữa, hôm nay chuyện trên triều huyên náo khiến tâm trẫm phiền hà, muốn nghe nàng đàn một khúc thôi.”Hắn đề cập đến chuyện trên triều, Cố Vận Tiện không đổi sắc mặt, gật đầu nói “Dạ.”Đàn được đặt bên cạnh cửa sổ, lúc Cố Vân Tiện ngồi xuống, một ý nghĩ chợt hiện ra trong đầu nàng. Rất mạo hiểm, cực kỳ mạo hiểm. Nhưng đáng để thử một lần. Hít sâu một hơi, nàng quyết định. Cho dù thế nào, tuyệt đối không thể để mặc những triều thần kia chi phối nàng và Cố gia, thao túng vận mệnh của đế vẫn luôn chăm chú nhìn nàng. Nàng cởi áo choàng ngoài, bên trong là một bộ váy áo màu trắng. Theo động tác nàng ngồi xuống, phần đuôi áo rủ xuống mặt đất, trải thành một vòng tròn, như một đóa hoa cực lớn. Mà nàng ngồi giữa nhị hoa, vui vẻ đánh đàn, giống như một con ong chúa ở trong đóa hoa. Không, không nên gọi là ong chúa. Ong chúa đều xinh đẹp diễm lệ mà nàng da trắng mắt đen, khí chất không màng danh lợi còn không phải là loại yêu vật câu người nhiếp phách sao. Còn có, khúc đàn nàng đang đàn, cao siêu như vậy, lại khiến cho tâm tình bực bội nửa ngày của hắn bình tĩnh lại, lông mày cau có cũng tự giác giãn khiến hắn cảm thấy tĩnh lặng. Xong một khúc, hai người đều không nói sau đó, hắn chậm rãi nói “Làn điệu thanh lệ du dương, mang theo một sự tiêu dao vui vẻ, nghe được chỉ khiến lòng người thư thái, là một thủ khúc hay. Tên gì?”“Hồi bẩm bệ hạ, khúc này gọi là Theo cuồng phong’.”“Theo cuồng phong’? Cái tên thật tiêu sái. Trẫm chưa từng nghe qua, nàng học được ở đâu?”Cố Vân Tiện chỉ thoáng do dự, liền mỉm cười đáp “Là lúc trước thần thiếp nhìn thấy trong một bản cầm phổ ở Điện Tiêu Phòng.”“Cầm phổ ở Điện Tiêu Phòng,” Hoàng đế nói khẽ, “Vậy chắc là do vị hoàng hậu nào đó trước kia để lại?”Cố Vân Tiện nói “Bệ hạ đoán đúng ạ, khúc nhạc này là năm đó Trinh Thục Hoàng hậu mười ba tuổi cùng viết với Trung Tông Hoàng đế.”Nàng nói đến Trinh Thục Hoàng hậu, đôi mắt sắc bén của hắn lóe lên, im lặng không nói gì.“Thần thiếp nhìn thấy thủ khúc này, mới hiểu được thì ra ghi chép sử sách cũng không hoàn toàn là toàn bộ sự thật.” Nàng nói, “Trên sách đều nói Trinh Thục Hoàng hậu đoan chính phong nhã, dáng vẻ cao hoa, chính là một mẫu nghi thiên hạ’. Nhưng bệ hạ nghe thủ khúc này, có thể tiêu sái cao siêu đến mức nào? Nhưng quả thật bản tính của Trinh Thục Hoàng hậu đúng là người rộng rãi, luôn muốn tiêu dao vui vẻ.”Hắn nhớ lại khúc đàn vừa nghe, nói khẽ “Xác thực là thế.”“Cho nên, thần thiếp cảm thấy bị sử sách lừa gạt. Có một số việc chúng ta không chứng kiến, ít nhất, không hoàn toàn đúng như vậy.”Hắn nhìn nàng “Vân nương nói như vậy, rốt cuộc là muốn thể hiện điều gì?”Nàng trầm mặc một lúc, nói “Thật ra, chuyện trên triều hôm nay, thần thiếp cũng đã biết.” Vẻ mặt nàng bình tĩnh “Những lời nói đó của Tống Thượng thư, thần thiếp không thích nghe.” Đàn xong một khúc, trong điện yên tĩnh thật Vân Tiện vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc của bản thân, lồng ngực không ngừng phập phồng, dường như nhất thời khó có thể bình tĩnh mắt của Thôi Sóc duy trì thật lâu nơi đầu ngón tay, nỗ lực tránh phải ngẩng đầu nhìn về phía nàng. Giờ phút này trong lòng hắn như bốn bề dậy sóng, nếu không tận lực khắc chế, chắc chắn sẽ bị người khác nhìn ra manh mối. Đến lúc đó chẳng khác gì hại đế nhìn Cố Vân Tiện, vẻ mặt ngẩn ngơ. Trước mặt nàng buông thõng một tấm màn che, được đan từ thanh ngọc, mã não cùng ngọc lưu ly thượng hạng, nhìn qua rực rỡ lung linh, thập phần mỹ lệ. Mà gương mặt nàng an vị phía sau tấm rèm châu, mặt thon mày ngài, lại ẩn dấu phẫn hận không cam ngữ có câu, tiếng đàn là tiếng lòng, khi nàng gảy khúc vừa rồi, trong lòng đã suy nghĩ những gì?Trong điện bỗng truyền đến tiếng vỗ tay, vẻ mặt Hoàng đế cả kinh. Tập trung nhìn kỹ, hoá ra là Tả tướng Từ Khánh Hoa.“Hay! Thật sự quá hay! Mỗ cũng không biết, khúc“Hoài Nhân”này thì ra còn có thể diễn tấu như vậy! Tiếng đàn như tiếng khóc của chim quyên, nhân thế xót thương, thiên mệnh vô thường, đều tụ hội ở trong một khúc vừa rồi. Thôi lang quả nhiên danh bất hư truyền!” Từ Khánh Hoa cao giọng nói tiếp, “Càng hiếm có hơn là, Nguyên quý cơ nương nương lại cũng là một kỳ nữ cầm kỹ siêu quần, tiếng đàn tuyệt diệu, một chút cũng không hề thua kém Thôi lang! Hôm nay đến đây được nghe một khúc nhạc tuyệt diệu này, cũng xem như là không uổng phí cuộc đời!”Khẩu khí của Từ Khánh Hoa có chút kích động, khác hoàn toàn với hình tượng lão thành chững chạc thường ngày. Mọi người sau khi kinh ngạc một lúc đột nhiên nhớ tới, thuở thiếu thời ông ấy cũng từng bái cầm nghệ đại sư Giang phu nhân học nghệ, nghĩ ra cũng là một người yêu thích âm thưởng xong, một lúc sau, Từ Khánh Hoa tự rót đầy cho mình một chén rượu, giơ lên kính Thôi Sóc nói, “Một ly này bản quan kính ngươi!”Thôi Sóc cũng mỉm cười nâng chén rượu lên, “Tả Tướng quá khen, nên là hạ quan kính ngài mới phải.” Ngay sau đó hắn dẫn đầu uống cạn một hơiTừ Khánh Hoa uống xong chén rượu, mới hậu tri hậu giác mà phản ứng lại, ngự tiền hiến khúc, thông thường đều là Hoàng đế bình phẩm đầu tiên. Mà bản thân bởi vì quá kích động, hình như đã đoạt mất sự nổi bật của bệ hạ….Ông ấy chần chừ nhìn về phía vị cửu ngũ chí tôn ngồi phía trên kia, lại thấy Hoàng thượng thản nhiên nhìn bọn họ.“Vi thần nhất thời kích động, thất lễ trước ngự tiền, xin bệ hạ thứ tội.” Từ Khánh Hoa có chút hoảng loạn mà quỳ đế chợt nhướng mày cười, khẩu khí ôn hoà, “Ái khanh không cần kinh hoảng, khanh nói đều là những câu có lý, tất cả đều là tiếng lòng của trẫm. Có tội gì?”Sau đó quay đầu nhìn về phía Thôi Sóc, trong ánh mắt lại thêm vài phần tìm tòi, nghiên nhân này, cùng chung chí hướng với mình, tri kỉ nhiều năm, là người tốt nhất trong số những người hắn đã chọn để hỗ trợ mình thi hành tân mục hiến khúc tối nay sớm được Hoàng đế lên kế hoạch tốt, làm như vậy sẽ không khiến cho quần thần hoài nghi lý do thăng chức cho Thôi sự phát triển của tình thế lại vượt khỏi dự liệu của khúc vừa rồi của Thôi Sóc cùng Vân nương, ăn ý như vậy, giống như tâm linh tương trước đó thậm chí ngay cả một câu hai người họ cũng không nói với cuộc là trùng hợp, hay……“Quả nhiên Quý cơ nương nương cầm nghệ bất phàm, bên cạnh bệ hạ có một cao thủ như vậy, khó trách lại yêu cầu cao đối với cầm khúc.” Thôi Sóc mỉm cười nói, “Thần cả gan hỏi một câu, nương nương học đàn từ ai?”Biểu tình của hắn tự nhiên, ánh mắt ngay thẳng lỗi lạc. Hắn trực tiếp mở miệng trước mặt bệ hạ, tuy có hơi đường đột, nhưng càng thể hiện tâm không tạp lâu sau, phía sau bức rèm che truyền đến thanh âm bình tĩnh của Cố Vân Tiện “Khi còn nhỏ từng cùng trưởng bối trong nhà học qua một chút kỹ năng, sau này vẫn luôn tự mình gọt giũa.”“Hoàn toàn tự học?” Thôi Sóc kinh ngạc nhướng mày, “Vừa rồi cách giải âm của nương nương đối với khúc Hoài Nhân’, khiến vi thần nhớ tới Giang Phu nhân, còn nghĩ rằng người cùng thần là đồng môn!”Hắn vừa nói như vậy, Từ Khánh Hoa cũng phản ứng lại ngay, nhịn không được cười nói “Đúng vậy đúng vậy! Ân sư tấu cầm cũng là giai điệu này, một khúc nhạc êm dịu lại có thể diễn tấu đến hùng hồn mãnh liệt, chiến khúc của bà sát phạt quả quyết như nả đạn vào gió sớm trăng tàn, đây cũng là chỗ hơn người của ân sư, khiến người ta thán phục. Thần tuy bái môn hạ người mấy năm, nhưng từ đầu đến cuối không thể lãnh hội lấy một phần. Nay xem ra, Quý cơ nương nương cùng ân sư của thần quả là tri âm.”“Hai vị quá khen, bổn cung sao có thể sánh cùng Giang Phu nhân? Thật khiến ta hổ thẹn.” Thanh âm của Cố Vân Tiện thành khẩn, làm người ta nghe xong chỉ cảm thấy nàng thật sự là thẹn không dám sau tấm rèm châu, Cố Vân Tiện tận lực bảo trì vẻ trấn định, nói chuyện nhưng mắt vẫn ngước nhìn vẻ mặt của Hoàng phút này nàng đã tỉnh táo lại, hiểu được bản thân vừa mới hoảng hốt tinh thần, một phút không cẩn thận đã đàn lên tiếng lòng, phải chăng đã khiến cho bệ hạ nghi ngờ?Đang tự hỏi làm thế nào để giải thích mà không lộ dấu vết, lại nghe được Thôi Sóc hỏi chuyện. Cũng không biết là hắn vô tình hay cố ý, ném cho nàng một cái cớ tuyệt hảo, tiếp theo vội nói, “Chẳng qua Thôi đại nhân nói cũng có vài phần chính xác, bổn cung xác thật là nghe nói Giang phu nhân có cách giải âm khác biệt, lúc này mới cả gan thử một lần. Múa rìu qua mắt thợ, khiến hai vị chê cười rồi. Cũng may là có Thôi đại nhân trợ giúp, mới không làm hỏng khúc nhạc này.”Tuy Thôi Sóc đã vào triều làm quan, nhưng chúng nữ tử trong điện vẫn theo thói quen gọi hắn là Thôi lang. Nay Cố Vân Tiện cố tình gọi là Thôi đại nhân, chỉ vì muốn phủi sạch quan hệ với đối thoại sau đó, hoàn toàn là tham khảo cầm nghệ giữa ba người đồng đạo, quả nhiên là trời quang trăng biệt là lúc sau có sự gia nhập của Từ Khánh Hoa đức cao vọng trọng, càng làm cho mọi người cảm thấy không khí hết sức nghiêm túc đứng đắn, không ai nghĩ đế nhìn gương mặt tươi cười của Cố Vân Tiện, lại nghĩ đến biểu cảm ngay thẳng kia của Thôi Sóc, nỗi băn khoăn trong lòng chậm rãi tản là hắn nghĩ nhiều trước đây hai người họ từ xa có gặp nhau một lần ở Lạc Thành Các, nhưng ngoài hỏi thăm, cũng không nhiều lời một nay hợp tấu cùng nhau chẳng qua cũng là do người khác đưa đẩy, vậy thì có gì khúc mắc?Huống chi, Thôi Sóc rõ ràng còn nặng tình với vị thê tử đã mất, thì há có thể mơ ước tới sủng phi chốn thâm cung của hắn?Sao hắn lại có thể nảy sinh cái ý tưởng kỳ quái như vậy chứ?“Ba vị lại tiếp tục tán gẫu, những người khác cũng không biết nên làm gì. Dù sao người có trình độ về âm luật như hai vị, vẫn là thiểu số.” Hắn mỉm cười mở miệng, “Tả tướng và Như Cảnh mà hợp ý như vậy, sau khi tiệc tan có thể trao đổi thêm. Về phần trẫm, tối nay trở về sẽ thỉnh giáo Quý cơ một phen, tranh thủ lần tới có nghe hai vị luận khúc lần nữa, không đến mức một câu cũng không đáp được.”“Làm bệ hạ chê cười rồi.” Từ Khánh Hoa nói, “Thần nhất thời thất lễ, chậm trễ chư vị đồng liêu thưởng thức ca vũ, đáng trách, đáng trách. Ta kính mọi người một ly xem như bồi tội.”“Làm gì có, làm gì có, Tả tướng quá lời.”“Có thể nghe ba vị bàn luận âm luật, là việc cực kỳ phong nhã, chúng thần cầu còn không được.”Hoàng đế cười ngồi xem mọi người phía dưới hoà thuận, lại có vẻ như không để ý mà bổ sung “Như Cảnh đã có công tấu một khúc cầm hay như vậy, tự nhiên không thể không khen thưởng một phen. Khanh nói xem, khanh muốn cái gì?”Thôi Sóc khom người nói“Vì bệ hạ phân ưu là bổn phận của thần tử, cho nên không cần khen thưởng.”“Điều này không thể được, trẫm luôn là người thưởng phạt phân minh. Như vậy đi, trẫm thấy ngươi cũng không cần vàng bạc châu báu, vậy thì liền đổi một phần thưởng khác, như vậy ngươi càng có thể vì trẫm mà phân ưu giải lao.” Hoàng đế cười nói, “Truyền chỉ, thăng chức cho Thôi Sóc thành chính ngũ phẩm Trung Thư xá nhân.”Trung Thư xá nhân là gì, tức là Trung Thư tỉnh chưởng khởi thảo chiếu lệnh, chọn những học giả có uy tín và có văn học thâm niên làm quan. Thôi Sóc là tân khoa Trạng Nguyên, học nhiều hiểu rộng, tài hoa hơn người, ở Lại bộ nhậm chức nửa năm, tuy sau này có được đề bạt, nhưng tốc độ vẫn là quá nhanh, không nằm trong phạm vi tiếp thu được của nhiều người. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi triều thần kinh ngạc, lúc sau đều sôi nổi tỏ vẻ chúc có người nhận ra được, khoảnh khắc bệ hạ khen Thôi Sóc, nhưng lại không có lấy một lời khen thưởng Quý cơ nương đãi khác nhau như vậy có vẻ có chút kỳ quái. Biểu hiện của Quý cơ nương nương xuất sắc như vậy, ngài cho dù không ban thưởng chút gì, nhưng tốt xấu gì cũng nên khen thưởng một câu chứ!Thời điểm tàn tiệc cũng là đến giờ Hợi, trong cung quy định cấm quan viên đi lại vào ban đêm. Tất cả quan viên nhập cung dự tiệc, lúc xuất cung, trên người đều phải mang theo thẻ bài chứng minh thân phận, để tránh trên đường về gặp phải quan tuần tra Kim Ngô Vệ lại trở thành tặc tử phạm Thôi Sóc đẩy cửa lớn ra bước vào, Đồng Nghĩa cùng Đồng Vân Huyên đều còn chưa ngủ. Trong viện, trên bàn đá bày dưa và trái cây cùng bánh Trung Thu, Đồng Nghĩa nhấc chung rượu tự rót tự uống. Đồng Vân Huyên bị Đồng Nghĩa ra lệnh không cho uống rượu, đành buồn bã ỉu xìu mà ngậm ngùi ăn bánh Trung Thu uống trà, cũng không quên trừng mắt lườm huynh trưởng nhà mình một cái.“Lục Lang, huynh về rồi ư?” Nghe được âm thanh mở cửa, Đồng Vân Huyên lập tức nhảy lên, vài bước ngắn chạy đến bên người hắn, mới vừa tới gần liền lấy tay che mũi, “ Huynh cũng uống rượu sao?”Thôi Sóc cười nhẹ, “Yến tiệc ở trong cung, sao có thể không uống rượu?”“Các huynh ai cũng có thể uống rượu, sao chỉ có muội là không thể được? Thật đáng ghét!” Đồng Vân Huyên căm giận bất Sóc không nói lý với nàng, liền bước qua ngồi vào bàn đá, cầm lấy một chén rượu đã được rót đầy, sau đó uống cạn một Nghĩa sửng sốt, lúc sau phản ứng lại không nhịn được réo lên “Đây là Trúc Diệp Thanh ngon nhất, quanh năm suốt tháng ta chỉ mua được có hai chung, ở trong cung sao huynh không uống rượu ngon của huynh, tội gì về đây đoạt rượu ngon với ta?”Vẻ mặt Thôi Sóc tự nhiên, “Uống rượu ở trong cung sao có thể so sánh với ở nhà? Ở chỗ đó làm gì có thời gian chuyên tâm uống rượu, chỉ bận rộn lấy nhân đấu tâm nhãn. Mệt đến phát hoảng.”Nghe được khẩu khí của hắn không tốt, Đồng Vân Huyên lo lắng hỏi “Sao vậy Lục Lang? Huynh bị ai tính kế? Hay là chọc bệ hạ tức giận?“Là có người tính kế ta, chẳng qua không thành công.” Thôi Sóc thản nhiên đáp, “Ta cũng không trêu chọc làm bệ hạ tức giận. Ngược lại, bệ hạ còn thăng quan cho ta.”“Thật sao?” Đồng Vân Huyên kích động hỏi, “ Chức quan gì chức quan gì?”“Thung Thư Xá Nhân, chính ngũ phẩm.”“Chính ngũ phẩm?” Đồng Vân Huyên vui vẻ nhảy nhót, “Vậy thì là quan lớn rồi!”Đồng Nghĩa cũng phụ hoạ thêm, “Đúng vậy, ta nhớ rõ Dục Đô lệnh chưởng quản Dục Đô thành cũng bắt đầu từ ngũ phẩm, hiện tại huynh còn cao hơn nửa phẩm so với Dục Đô lệnh!”Thôi Sóc khẽ Vân Huyên chú ý tới vẻ mặt của hắn, do dự nói “Lục Lang, sao muội thấy huynh cũng không được vui mấy. Huynh không thích sao?”“Không có. Không phải ta không thích.” Thôi Sóc bình tĩnh nói, “Chẳng qua ta đã đoán được sớm muộn gì ngày này cũng đến, trong lòng đã có chuẩn bị, đương nhiên là không biểu hiện ra ngoài.”“À.” Đồng Vân Huyên cái hiểu cái không, gật gật Nghĩa thấy thế, đoán được trong cung yến đã có sự tình gì đó phát sinh, vội mở miệng nói “Đã không còn sớm nữa, Vân Huyên muội đi ngủ trước đi.”Đồng Vân Huyên trợn to hai mắt, “Tại sao? Muội đợi lâu như vậy cũng chỉ để chờ nghe Lục Lang trở về kể lại sự tình trong cung yến! Lục Lang đêm nay đi chính là Khánh An điện! Muội chỉ mới được xem qua bên ngoài ở tranh vẽ, còn chưa biết được bên trong cung điện trông như thế nào mà!”“Ngày mai muội quay lại hỏi là được. Lục Lang đêm nay mệt mỏi, muội cũng đừng quấn lấy huynh ấy, làm phiền huynh ấy nghỉ ngơi.”Đồng Vân Huyên trừng mắt nhìn huynh trưởng hồi lâu, mới hừ một tiếng,“Muội biết huynh chỉ muốn đuổi muội đi! Muội đi ngủ là được! Chẳng qua nói cho huynh biết, muội là nể mặt mũi của Lục Lang, chứ không phải là sợ huynh đâu!” Sau đó lại quay đầu nhìn về phía Thôi Sóc, “Sáng sớm mai Lục Lang huynh còn phải vào triều, đừng có ngồi lâu cùng ca ca muội, sớm nghỉ ngơi một chút.”Thôi Sóc gật gật đầu, “Đã biết.”Sau khi Đồng Vân Huyên trở về phòng, Đồng Nghĩa mới chậm rãi rót cho hắn một chén rượu, hỏi “Nói đi, có chuyện gì?”Thôi Sóc nhận lấy chén lại lần nữa uống cạn một hơi, nói nhẹ như gió thoảng mây bay “Cũng không có gì, ta thỉnh cầu bệ hạ cho phép ta không cần tái giá.”“Cái gì?!!” Đồng Nghĩa không khống chế được mà cất cao giọng nói, “ Huynh…Huynh…Huynh…..”“Nói nhỏ chút, nếu huynh không muốn Vân Huyên đang tránh ở cạnh cửa nghe lén được.”Đồng Nghĩa bình tĩnh lại, đè thấp thanh âm, “Huynh làm như vậy, đã suy xét hậu quả chưa?”“Dĩ nhiên là rồi.” Thôi Sóc nói, “Gia tộc bên kia ta tự có cách, huynh không cần quá lo lắng vì ta.”Đồng Nghĩa trợn mắt há mồm mà nhìn hắn một lúc lâu, mới thở dài một hơi, “Quen biết huynh lâu như vậy, tối hôm nay ta mới thật sự coi như phục huynh. Huynh nói được làm được, nam tử hán chân chính!”Thôi Sóc ngồi nghe hắn nói lời trêu ghẹo, cười cười tỏ vẻ không sao.“Không đúng, nếu như huynh đã giải quyết được vấn đề tái giá của mình, thì hà cớ gì lại hậm hực trở về.” Đồng Nghĩa nói, “Ta quan sát vẻ mặt từ khi bước vào cửa của huynh, rõ ràng là đang tưởng nhớ cái gì. Buổi cung yến hôm nay không chỉ xảy ra một sự kiện này đúng không?”Thôi Sóc nghe vậy không nói, tầm mắt dừng ở chén rượu đang cầm trong tay. Rượu trong chén trong suốt, trăng tròn soi bóng bên trong, có vẻ xa xôi lại mờ giống như nàng với CHƯƠNG 62

phế hậu xoay người ký