quân chính tam thiếu đừng quá phận

Truyện Quân Chính Tam Thiếu Đừng Quá Phận của tác giả Tam Thiên Trường Ca có nội dung về một nhân vật có cuộc sống rơi vào bế tắc, tuyệt vọng. Số phận tuổi nhục khi bị người khác đỗ tội, bị chính người bạn thân giật chồng! Quân Chính Tam Thiếu Đừng Quá Phận. Chương 64: Cô trở lại chính là để trả thù! /95 GO. Giản Trang thản nhiên đứng trước mặt Triệu Bội Bội, khuôn mặt xinh đẹp khẽ giương lên, cánh môi nhỏ nhắn cong lên, không chú ý nhìn căn bản là không phát hiện được. Nụ cười Liền tính vứt bỏ điểm này không nói chuyện, Khải Vô Minh là như thế nào biết cái này chính là Tiểu Hồng? Hảo đi, thật đúng là. Hồng y nữ nhân ăn mặc chính là bọn họ lúc trước đi nhà ma gặp được cái kia hồng y nữ quỷ trên người quần áo, mặt lại là tuổi nhỏ Cách Vay Tiền Trên Momo. Khách khứa có mặt trong hôn lễ, hầu như chỉ là bạn bè của Nguyễn Bắc Thần và Nguyễn Thiếu Dật mời tới. Giản Trang sau khi tức giận, cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo lại, suy nghĩ lại mọi chuyện. Sau đó nhanh chóng tắt TV, theo quản gia Từ nói thì khách đến có ghi chép ít thông tin, trong ghi chép có ghi lại thân phận của Hứa Kiến Nghiệp, ghi chú là bạn của Tam thiếu thiếu gia. . . . . . Anh ta là bạn bè của Nguyễn Thiếu Dật?Hứa Kiến Nghiệp là một người chững chạc dày dặn kinh nghiệm, làm sao có thể làm bạn bè với một hoa hoa công tử làm những chuyện thối nát như Nguyễn Thiếu Dật được? Anh ta liều mạng làm cho xuất thân của bản thân tốt đẹp, bình thường xem thường nhất là loại con cái nhà giàu, ỷ vào gia tộc thế lực đi ăn chơi đàng điếm, làm xằng làm bậy như Nguyễn Thiếu vào đó mà nói, anh ta không có khả năng làm bạn bè với Nguyễn Thiếu Dật!Giản Trang phân tích cảm thấy hai người không thể nào là có quan hệ bạn bè. Nhưng Hứa Kiến Nghiệp có thể gặp Nguyễn Thiếu Dật và có giao tình. Không phải bạn bè, lại có giao tình, căn cứ vào thân phận của hai người thì chắc chắn là quan hệ hợp tác buôn dù không thể trực tiếp gọi điện thoại cho Nguyễn Thiếu Dật hỏi thăm chuyện này, nhưng kết quả so với suy đoán của cô cũng không khác biệt ty của Hứa Kiến Nghiệp làm hạng mục bất động sản, phụ trách thiết kế bản vẽ, tuyển chọn nhân tài thiết kế những công trình xây dựng. Mà theo cô biết, công ty Nguyễn Thiếu Dật cũng có hạng mục bất động như Hứa Kiến Nghiệp và Nguyễn Thiếu Dật là quan hệ hợp tác, vậy cô. . . . . . Cũng muốn vào công ty của Nguyễn Thiếu Dật, tham gia vào việc hợp tác lần tới đây, cô nhanh chóng cầm điện thoại trong phòng khách lên, bấm số điện thoại di động của Nguyễn Thiếu Dật."Ai vậy?"Sau khi điện thoại thông, trong ống nghe truyền ra giọng nói thờ ơ của Nguyễn Thiếu Dật, mang theo giọng mũi và tiếng thở nhẹ truyền vào tai chờ một lát, Giản Trang nhẹ nói "Là tôi.""Oh! Chị dâu." Bên đầu điện thoại kia, Nguyễn Thiếu Dật đầu tiên trầm mặc một lát, sau đó lại cười hì hì, giọng nói lưu manh không đứng đắn tiếp tục vang lên "Chị dâu, có phải anh cả không về nhà hay không, một mình chị quá tịch mịch nên nghĩ đến em?""Aizzz Nguyễn thiếu, anh thật là xấu, chị dâu mà anh cũng nhớ nhung . . . . ." Không đợi Giản Trang nói lại, bên đầu điện thoại kia đã truyền ra giọng nói mềm mại giận dỗi của một cô gái, sau đó là tiếng vải vóc va chạm sột soạt, sau đó lại là âm thanh lay động của giường, thỉnh thoảng còn kèm theo tiếng kêu của cô ạ! Giản Trang ở bên này không còn gì để nói, cầm điện thoại cứng ngắc, trong lòng than thở, anh ta đã nhận điện thoại nhưng vẫn không quên tiếp tục sung sướng với mỹ nữ. Anh ta lại có thể vừa nói chuyện với người này vừa làm tình với người khác!"Làm chị dâu chê cười, bây giờ cô gái ở dưới người không nghe lời, làm cô ấy câm miệng cô ấy còn cố ý nói." Giọng của Nguyễn Thiếu Dật lại vang lên, mặc dù trong miệng nói xin lỗi, nhưng lời nói kèm với nụ cười vô lại không nghe ra vẻ hối lỗi."Nếu không anh làm việc’ tiếp đi. Sáng mai tôi sẽ gọi lại cho anh." Giản Trang thật sự không thể nghe thêm tiếng kêu của cô gái hòa với tiếng rung lắc của giường bên đầu điện thoại kia."Đừng cúp, có chuyện gì cứ nói thẳng đi, đừng khách khí với em. Chị dâu, bây giờ chúng ta đã là người một nhà!" Nguyễn Thiếu Dật vừa vận động vừa nói chuyện, rõ ràng cô gái kêu kịch liệt như vậy, thế nhưng anh ta lại có thể nói từng chữ rất rõ ràng, không hề thở gấp."Tôi có một yêu cầu." Giản Trang do dự một lát, nói tiếp "Sau khi tốt nghiệp đại học tôi còn chưa thực tập đã xuất ngoại. Bây giờ tôi rất nhàm chán, muốn tìm công việc, nhưng mà tôi lại không hề có kinh nghiệm làm việc. . . . . . Cho nên tôi muốn đi cửa sau, vào công ty anh làm việc.""Chuyện tốt! Chị dâu thật sự nhiệt tình, nguyện ý làm việc, em đây khẳng định toàn lực ủng hộ. Nhưng công ty của em trước mắt không có chỗ trống nào. . . . . . Ngoại trừ trợ lý riêng của em mới vừa từ chức ra, thật sự là không còn chỗ nào hết, mà em lại sợ chị dâu không thích vị trí trợ lý riêng này…."". . . . . . Vậy xin hỏi, trợ ý riêng của anh thường ngày phụ trách những công việc gì?" Giản Trang hỏi thăm dò."À, làm trợ lý riêng của em chủ yếu phụ trách sắp xếp chương trình trong ngày của em, như thường lệ sẽ đi theo em tham gia điều tra mua bán, mở rộng, hợp tác các loại thôi. Mặc dù nhiều việc, nhưng đãi ngộ cũng không tệ." Nguyễn Thiếu Dật nói xong những lời này, âm cuối còn kéo dài đầy ý cười, phảng phất đang dụ dỗ hề do dự, Giản Trang dứt khoát trả lời "Tốt, ngày mai tôi sẽ đến công ty anh báo cáo." Nói xong, lập tức cúp điện rạng sáng ngày hôm sau, Giản Trang đã rời giường, tự mình thu xếp mọi thứ, chọn lựa một bộ mặc đồ công sở từ trong tủ quần áo mặc vào, chuẩn bị đi đến tập đoàn Đông Dương của Nguyễn Thiếu Dật báo cáo đi đi ra phòng ăn, đi ngang qua phòng khách thì cửa tự động cảm ứng đột nhiên vang lên, cửa gỗ từ từ bị đẩy đôi chân đi dày da đen bóng từ cửa bước vào, bước chân nặng nề, vững vàng đặt trên sàn đó, người ngoài cửa mới từ từ đi tới, lễ phục tây trang màu đen trên cơ thể cao lớn như cũ, sống lưng ưỡn lên thẳng tắp nhưng lại tản ra mùi vị tĩnh Trang kinh ngạc nhìn Nguyễn Hàn Thành, cảm thấy anh dường như hơi khác ngày thường, nhưng lại không biết khác như thế Nguyễn Hàn Thành sau khi vào nhà, khẽ đóng cửa. Không giống như bình thường nói lời ác độc chế nhạo trang phục của cô, mà nhìn cũng không nhìn cô một cái, đi xuyên qua phòng khách, không nói tiếng nào đi tới ban người đi của anh hơi cổ quái, giống như cơ thể không hề còn chút sức lực, mỗi bước đi đều vô cùng yếu ta như vậy là thế nào? Giản Trang nhẹ nhàng đi theo sau tới cửa ban công mới nhìn thấy Nguyễn Hàn Thành dựa lưng vào vách tường, hơi cong hai chân, ngồi trên nền gạch ở ban công không hề có hình bình thường là một người rất chú trọng dáng vẻ bên ngoài, hôm nay lại có thái độ khác thường, lôi thôi lếch thếch ngồi trên mặt đất!Dáng vẻ khí phách kiên cường thường ngày không thấy nữa, vẻ kiêu ngạo khinh người cũng biến mất, khí thế cả người đều biến hóa.". . . . . ." Giản Trang hé miệng, muốn hỏi anh làm sao vậy, nhưng lời đến khóe miệng đột nhiên do dự, đổi thành, "Anh ăn sáng chưa?". . . . . .Đáp lại Giản Trang chỉ có sự yên Hàn Thành giống như chán chường, suy sụp ngồi trên đất, một tay đặt hờ hững trên đầu gối, một tay chống lên trán, tóc lung tung trước trán. Hai mắt đen nhánh như đêm nhìn thẳng tắp ra bầu trời trước mặt ngoài ban công, nhìn rặng mây phía đông đang từ từ tách ra cho mặt trời nhô giác nói cho cô biết, không thể tiếp tục đứng ở chỗ Trang nhận thấy có chuyện không ổn, nhưng trong khế ước quy định, không thể hỏi tới bất kỳ chuyện riêng của anh. Cô không thích hợp hỏi, lại càng không thích hợp đứng ở chỗ này. Không thể làm gì khác hơn là hậm hực nhón chân lên, từ ban công thận trọng lui về phòng thấy đến giờ đi làm, cô cầm balo lên, nhanh chân đi đến công ty báo cáo.*Buổi Trang sau khi tan việc trở về, phát hiện Nguyễn Hàn Thành còn duy trì tư thế ngồi buổi sáng, ngồi ở ban công nhìn bầu trời đã ngồi trong phòng khách do dự rất lâu, nghĩ tới nên gọi người đàn ông ngoài kia vào hay không. Nhưng mỗi lần vừa đến gần ban công thì đã bị hơi thở kinh người từ trên người anh tản ra làm bước chân cô không cách nào di động đến trước nhiều lần nhưng cuối cùng đều thất co đến tối muộn, cô đọc xong ghi chép của trợ lý trước của Nguyễn Thiếu Dật để lại, mới nhớ tới bản thân còn chưa ăn cơm tới phòng bếp làm hai phần rau xào đơn giản, tự mình ăn một phần, len lén cầm một phần khác và cơm bỏ ra ngoài cửa ban đến lúc cô ngủ, Nguyễn Hàn Thành vẫn ngồi ở ban công, cơm cô đưa đến cũng không hề đụng đến."Anh cũng đã ngồi ngoài này một ngày rồi, còn không đi vào nghỉ ngơi sao?" Cô đứng trong phòng khách, nằm trên khung cửa sổ ban công hỏi Nguyễn Hàn chờ hồi lâu, Nguyễn Hàn Thành vẫn mở to mắt như cũ, lẳng lặng nhìn bầu trời đêm mênh mông, không thèm để ý không tin Nguyễn Hàn Thành làm bằng sắt, thật sự không cần bước vào nhà?Vì vậy cô liền mang theo cảm xúc tức giận chờ anh ta bước vào. Nhưng lại bất tri bất giác nằm trên ghế sa lon ngủ thiếp đến sau nửa đêm, song cửa mở lớn ngoài ban công không ngừng thổi gió lạnh vào phòng khác, cô bị lạnh bừng tỉnh lại, đứng lên muốn đóng lại cửa kính ban công. Đi tới ban công mới phát hiện, Nguyễn Hàn Thành vẫn ngồi trên ban công! Hơn nữa còn duy trì tư thế ngồi buổi sáng, giống như là bức tượng điêu khắc, hai mắt nhắm nghiền không hề nhúc nhích!Cô vội vàng chạy đến ngồi xổm trước người Nguyễn Hàn Thành, đưa tay sờ trên trán anh, mu bàn tay đặt lên trán anh cảm nhận nóng bỏng giống như bàn đã sốt cao nghiêm trọng rồi, cả người đều nóng bừng!Muốn giết người sao! Giản Trang sợ hết hồn, rút tay về nhanh như chớp, kinh ngạc nhìn Nguyễn Hàn Thành đã hôn mê, anh ta bị điên rồi sao, nhất định phải hành hạ bản thân như thế sao? ! Càng là từng có quan hệ, thì càng không dễ dàng buông tha!____*Sẽ không ai hiểu, chứng kiến Hứa Kiến Nghiệp phong thần tuấn lãng, nho nhã đứng nơi đó, dùng tư thái cao cao tại thượng giải vây cho Giản Trang, cô sẽ có tâm tình như thế mù sa mưa!Khiến cho Giản Trang ghê tởm xém chút nôn mửa!Sao Hứa Kiến Nghiệp có thể như kẻ hai mặt vậy? Tại sao lúc ở nhà không giống thế? Tại sao về đến nhà ngay cả nụ cười cũng không lưu lại cho cô, còn cả ngày bắt bẻ cô nơi này nơi đó làm chưa tốt? Nhưng trên thương trường, lại quan tâm chiếu cố với phụ Kiến Nghiệp chán ghét mình như vậy ư?Giản Trang thật không hiểu, kết hôn năm năm, đến tột cùng thì Giản Trang có chỗ nào không tốt, cô hỏi han ân cần, tẫn chức tẫn trách làm một người vợ hiền rốt cuộc thì sai ở chỗ nào, cô vẫn nhân nhượng Hứa Kiến Nghiệp, quan tâm hắn, chăm sóc hắn, dâng hiến cho hắn tất cả những gì có thể, chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ nhiều ư? Tại sao lại muốn thay lòng? !Tại sao hứa hẹn lại biến thành lừa gạt? Tại sao tín nhiệm lại gặp phải phản bội? Tại sao cô cho hắn nhiều như vậy, người làm bạn cả đời cũng không phải là cô?Tại sao, lúc sự việc mới bại lộ, cô đau tê tâm liệt phế, nhưng hắn lại lạnh lùng như vậy?Tại sao, rõ ràng yêu nhau lâu như vậy, bên nhau lâu như thế, lúc ly hôn hắn lại có thể cực kỳ tỉnh táo?Giản Trang vô cùng muốn biết, khi Hứa Kiến Nghiệp nhìn cô khóc, nhìn lúc cô run rẩy ký tên, trong lòng hắn đến tột cùng là đang suy nghĩ gì?Tại sao cô chết rồi, Hứa Kiến Nghiệp còn có thể dùng tư thái người tốt, đường đường chính chính đứng ở dưới trời xanh?Chẳng lẽ, Hứa Kiến Nghiệp không sợ nửa đêm tỉnh giấc, trong mộng sẽ nhìn thấy cô ngã máu thịt be bét, thi thể đầm đìa máu tươi sao? Hứa Kiến Nghiệp chẳng lẽ không sợ, cô sẽ hóa thành oan quỷ tới lấy mạng hắn chăng? !Giản Trang đứng tại chỗ, cơ thể không nhúc nhích được chút nào, trong lồng ngực dâng lên chính là khí giận ngập trời!Hiện tại Giản Trang hận không thể bóp chết Hứa Kiến Nghiệp, nhưng mà…... Không thể làm nhất chính là loại chuyện ngu xuẩn này. Giản Trang phải nhẫn, phải chịu đựng giống như bữa cơm lần trước, coi như cái gì cũng không biết về Hứa Kiến Nghiệp, dùng thân phận Giản Trang, để đối mặt với từng yêu hắn sâu đậm bao nhiêu, bây giờ liền hận sâu đậm bấy nhiêu! Phải bình tĩnh hòa nhã, như không có chuyện gì xảy ra hợp tác với hắn, chỉ có như khi trầm mặc mấy giây, Giản Trang ngẩng đầu lên, co kéo khóe miệng, cứng nhắc nở nụ cười, nhìn Hứa Kiến Nghiệp, mở miệng dịu dàng nói, “Chào buổi chiều tổng giám đốc Hứa, cảm ơn tổng giám đốc Hứa đã thông cảm.”“Không cần khách khí.” Hứa Kiến Nghiệp nhìn Giản Trang nở nụ cười, thân thiện gật đầu một cái, sau khi ngắn gọn nói xong câu đó, tầm mắt lập tức từ trên người Giản Trang dời đi, chuyển sang nơi khác, nói với Nguyễn Thiếu Dật “Tổng giám đốc Nguyễn, tất cả mọi người đã đến đông đủ, vậy thì khảo sát thực địa đi, tôi muốn bàn bạc sâu hơn về vị trí hai khu thương mại mới với anh.”“Được, tổng giám đốc Hứa thật là người sảng khoái!” Ánh mắt Nguyễn Thiếu Dật cũng lập tức dời đi, cười khanh khách đến bên cạnh Hứa Kiến Nghiệp, thẳng thắn nói với hắn….*Nửa tiếng sau, trải qua cuộc khảo sát thực địa ngắn ngủi, Hứa Kiến Nghiệp và Nguyễn Thiếu Dật chia ra trở về ô tô của mình cùng đi đến phòng họp công ty Đôn Hoàng của Hứa Kiến Nghiệp, tiếp tục bàn bạc chuyện hợp tác hạng cơm gặp mặt ở khách sạn lần trước, hứng thú của Hứa Kiến Nghiệp với hạng mục công trình thị chính này rất cao, nhưng lần này sau khi khảo sát thực địa, Giản Trang rõ ràng cảm nhận được, hứng thú và nhiệt tình của Hứa Kiến Nghiệp với công trình này giảm đi rất Trang đứng sau lưng Nguyễn Thiếu Dật, trong lòng mơ hồ cảm thấy lo lắng một lẽ….Hứa Kiến Nghiệp sau khi phân tích quá trình khảo sát thực địa, cảm thấy công trình này khó khăn quá lớn, có chút chùn bước? Hắn không muốn làm?Vậy không được!Tuyệt đối không thể để cho Hứa Kiến Nghiệp lâm trận bỏ chạy, Hồng Thiên và Đôn Hoàng hợp tác lần này, là cơ hội ngàn năm có một, nếu như để cho Hứa Kiến Nghiệp từ chối hợp tác, đời này Nguyễn Thiếu Dật sẽ hợp tác với hắn lần thứ hai sao?Một khi bỏ lỡ cơ hội hợp tác, làm sao cô có thể lấy thân phận đối tác, đi thăm dò gia sản công ty Đôn Hoàng chứ? Giản Trang không có thời gian và kiên nhẫn chờ đợi nửa đời người, cô phải nhanh chóng xác định thực lực của Hứa Kiến Nghiệp, mau chóng xông xáo trên thương Trang không có cách nào nhìn Hứa Kiến Nghiệp và vợ con, sống dương dương tự đắc!Lúc Giản Trang chuẩn bị mở miệng biểu đạt quan điểm của mình thì trong phòng họp chợt vang lên tiếng kim loại ma sát rắc rắc’ một tiếng, cửa lớn đóng chặt đột nhiên bị đẩy sau đó, từ cửa truyền đến một loạt tiếng cộc cộc thanh thúy, đó là tiếng giày cao gót giẫm trên sàn nhà gạch, mới có thể phát ra âm thanh như mọi người trong phòng họp nghiêng đầu nhìn ra cửa, thì âm thanh lẳng lơ mềm mại ngọt ngấy cũng từ cửa bay vào trong tai mỗi người “Ông xã, cục cưng trong bụng đá em này, con của chúng ta nói muốn gặp cha rồi!”Nghe thấy âm thanh này, động tác nghiêng đầu nhìn lại của Giản Trang nhất thời cứng đờ!Sấm sét giữa trời quang!Giản Trang chỉ cảm thấy choáng váng, vừa nghe thấy giọng nói này, lỗ tai của cô cũng bắt đầu ong ong tác hưởng, trong đầu vọng lại tất cả là nụ cười đắc ý của phụ nữ!Không cần nhìn lại, nghe được âm thanh, Giản Trang cũng biết người đến là ai….Quả nhiên là oan gia ngõ hẹp, càng từng là có quan hệ, thì càng không dễ dàng buông tha!Người từ cửa đi vào trong phòng họp, chính là bạn thân của Giản Trang___Triệu Bội Bội Bội đến rồi!

quân chính tam thiếu đừng quá phận