quả báo khi chửi người khác

Câu nói đó là do người đời nói chứ không có kinh Phật nào nói. Người đời nói ra câu đó là để biện hộ cho lời nói bất minh của mình gây đau khổ cho người khác. Nên phải thay đổi lại câu "khẩu xà tâm Phật", thành "khẩu xà tâm chúng sinh" thì mới đúng với Lời Phật dạy về lời sỉ nhục: Lăng mạ người khác bao nhiêu, nghiệp báo nhận lại bấy nhiêu. (Lichngaytot.com) Lời Phật dạy về lời sỉ nhục rằng, ví dụ người ác mắng chửi, lăng mạ người lương thiện. Người thiện không nhận những lời khó nghe đó thì giống như Chê cười người khác điểm gì, tương lai có thể sẽ bị mắc đúng cái lỗi đã chê ấy. 4. Hay chê người khác, mở miệng ra là thích chê, thì dễ mắc quả báo miệng mồm hôi thối, thường sống gần những con người nhiều chuyện, môi trường thị phi phức tạp ( để đồng nghiệp ), và khi sống ở môi trường như Cách Vay Tiền Trên Momo. Trang chủ Bạn trẻ - Cuộc sống Thứ Hai, ngày 26/09/2016 1450 PM GMT+7 Theo nhân quả trong đạo Phật, người hay chê bai thường mắc phải quả báo hình dạng xấu xí. Do vậy, nhìn một người xinh đẹp hay xấu xí có thể đoán được kiếp trước của người đó như thế nào. Trong cuộc sống ta cũng thường hay gặp những người thích chê bai người khác. Thấy ai họ cũng chê. “Cao chê ngỏng, thấp chê lùn. Béo chê béo trục béo tròn. Gầy chê xương sống, xương sườn phơi ra” ca dao. Nếu hiểu về nhân quả, bạn sẽ không muốn chê bai bất cứ người nào Ảnh minh họa Theo các chuyên gia, người thấy cái gì cũng chê, đụng cái gì cũng chê là bởi trong tâm họ chất chứa nỗi hờn giận, sân hận, oán ghét cuộc đời. Nói theo nhà Phật là tâm họ thiếu "từ, bi, hỷ, xả". Họ không mở được lòng thương yêu ra với con người, với chúng sinh. Họ thấy tất cả xung quanh toàn một màu đen tối, tiêu cực. Vì tâm tiêu cực nên nhìn thấy đâu cũng tiêu cực, vì tâm chán ghét không yêu thương – tâm từ nên thấy ai cũng đáng ghét. Chê bai từ đó mà ra. Đáng lẽ khi thấy một người đi ăn mày, một người có tâm từ bi hỷ xả, họ sẽ động lòng trắc ẩn Chắc họ có nỗi éo le gì đó thì mới phải đi ăn mày. Nhưng nếu một người không có lòng từ bi, họ sẽ trề môi mà nói Đang khỏe mạnh thế này mà lười lao động, không chịu đi làm ăn lại đi ăn xin! Nói về quả báo của khẩu nghiệp, trong phẩm 28 khẩu hình, Bồ tát nói “Người này răng sún, môi chớt, răng rụng, răng hô, miệng hôi, sứt nú, chẻ cằm trên, lời nói của mình ngọng nghịu, câm hoặc khan khào …là quả báo của lời nói ác khẩu đó”. Theo các vị giảng sư, người hay chê bai thường mắc phải quả báo hình dạng, khuôn mặt xấu xí. Đó là nhân quả dễ nhìn thấy nhất. Còn tùy vào mức độ chê bai mà chịu mức độ xấu xí khác nhau. Bởi vậy mà trong vấn đề tu tâm sửa tính của con người thì lời nói cũng cần phải được tu chỉnh. Tu khẩu” được coi là một trong 8 vấn đề quan trọng trong việc “tu tâm, tích đức” nói theo cách nói dân dã, dễ hiểu. Muốn “tu tâm” được thì phải tránh những chuyện thị phi, vì thị phi mất rất nhiều thời gian một cách vô ích, mà lại gây tạo rất nhiều nghiệp khẩu, oan trái. Do vậy, nếu tu được cái miệng tu khẩu là tu được nửa đời người. Cổ nhân cũng dạy “Bệnh tùng khẩu nhập, hoạ tùng khẩu xuất” nghĩa là Bệnh từ cái miệng do ăn uống mà đem vào, họa cũng từ cái miệng do nói chuyện thị phi mà tạo ra. Trong giáo lý nhà Phật, tất cả mọi tài sản vật chất mà chúng ta có được, khi ta chết thì nó sẽ không còn là sở hữu của mình nữa. Bởi vì có thân này nên mới có nhu cầu có chiếc xe này, có cái nhà này. Khi ta chết nghĩa là khi thân ta không còn thì những tài sản vật chất vì thế cũng không còn là của ta. Khi chết con người không thể mang theo bất kỳ được cái gì mà chúng ta chỉ mang theo được cái phước và cái công đức của mình. Phước là những cái mình làm lợi ích cho vô lượng chúng sinh. Vì vậy theo nhà Phật, phước mới chính là tài sản thực sự của mỗi người. Muốn có phước đức thì phải tu. Tu khẩu là một trong những vấn đề tu rất quan trọng của mỗi người. Tu khẩu được sẽ giúp tâm mình được tĩnh lặng. Một khi tâm đã tĩnh lặng rồi thì không bao giờ vọng động nữa. Tu được như vậy thì qua kiếp sau cái tĩnh lặng đó vẫn còn. Nhà Phật gọi đó là công đức. Công đức là mình chuyển được tâm mình từ tâm phàm ra tâm thánh. Tâm phàm là lúc nào cũng động loạn. Tâm thánh thì lúc nào cũng thanh tịnh. Người phàm động loạn nhiều thì mức độ phàm phu nhiều. Còn ai mà thấy tâm thanh tịnh chừng nào thì đó là dấu hiệu của tâm thánh. Hạnh phúc đích thực chính là khi tâm mình đạt được sự an lạc đó. Theo Mạc Vi Gia đình & Xã hội Ăn mặc và giao tiếp chốn công sở Xem thêm Khẩu nghiệp là một trong những nghiệp nặng nhất Trong kinh, Phật ví dụ người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận lời mắng chửi đó thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rời xuống ngay mặt người phun. Ảnh minh họa. Trong nhà Phật, khẩu nghiệp là một trong những nghiệp nặng nhất, vì nó dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, dẫn đến sự đổ vỡ, dẫn đến sự đau khổ tột cùng, dẫn tới mọi sự phiền não… Một lời nói vô tình có thể làm mình và người khác đau khổ, ray rứt cả cuộc đời. Khẩu nghiệp Nghiệp gây ra từ lời nói là tội mà bất cứ ai cũng dễ mắc phải trong đời. Không phải ai cũng làm ra những chuyện thất đức nhưng lời nói thất đức thì rất dễ mắc phải. Tích lũy qua năm tháng, phúc báo sẽ vì “khẩu nghiệp” mà chạy hết. Do đó, người nói chuyện không có “khẩu đức”, cả cuộc đời thường gập ghềnh, nhấp nhô, thậm chí rất thê lương. Trong kinh, Phật ví dụ người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận lời mắng chửi đó thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rời xuống ngay mặt người phun. Thế nên có thọ nhận mới dính mắc đau khổ, không thọ nhận thì an vui hạnh phúc. Từ đây về sau mọi người có nghe ai nói gì về mình, dù tốt hay xấu, chớ nên thọ nhận thì sẽ được an vui. Theo Phật giáo, khẩu nghiệp là một trong những nghiệp nặng nề nhất mà một người có thể tạo ra. Vết thương bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành, còn vết thương gây ra do lời nói thì chẳng biết khi nào mới lành lặn được. Khẩu nghiệp là nghiệp lực khó khắc phục nhất cho việc tu hành; Là lực cản trở lớn nhất cho việc tu hành chứng đạo; Là sức mạnh sát hại sinh mạng lớn nhất cho việc tu hành; Là nghiệp lực chính yếu đưa ta đọa xuống ác đạo; Là sức mạnh ngăn trở lớn nhất cho việc vãng sanh; Khiến cho đạo tràng không được thanh tịnh, thị phi không ngừng; Khiến cho tăng đoàn không hòa hợp, đạo pháp không hưng thịnh; Khiến chúng sanh thoái mất đạo tâm, đoạn mất thiện căn làm người. Câu chuyện răn dạy của Đức Phật về nhân quả báo ứng của việc ác khẩu Tác dụng của lời nói có thể xoa dịu nỗi đau trong lòng, làm vơi đi những tâm trạng buồn; lời nói nhã nhặn, lời khuyến tấn đúng thời, đúng lúc có thể làm thay đổi suy nghĩ tiêu cực của đối phương và từ đó dần dần sẽ làm thay đổi những hành vi, những việc làm bất thiện. Xem thêm C6H6 + Cl2 → C6H5Cl + HCl C6H6 ra C6H5Cl – Ngày xưa, trong thành Xá Vệ có một người nhà rất giàu, tên gọi là Sư Chất, đã hơn 40 tuổi rồi mà chưa có con. Hai vợ chồng rất lo lắng, liền đến một nhà Bà-la-môn xin bốc một quẻ bói xem sau này có sinh được đứa con trai hay con gái nào không? Nhưng họ vô cùng thất vọng nghe thầy bói trả lời rằng suốt đời họ sẽ không có con. Sư Chất đi về mà lòng phiền muộn, bỗng sực nhớ đến bậc đại thánh Thích-ca Mâu-ni, tự nghĩ – Đức Phật là giáo chủ của trời và người, là bậc Nhất thiết trí, không có gì là Ngài không biết, không có gì là Ngài không hiểu, tại sao ta lại không đến gặp Ngài xin chỉ giáo? Nghĩ đến đây ông bèn nhắm hướng tinh xá Kỳ Viên mà đi. Cung kính đảnh lễ đức Phật xong, ông chắp tay bạch – Bạch đức Thế Tôn đại bi, xin Ngài thương xót chúng sinh ngu si mà chỉ giáo. Con có chút ưu tư, năm nay đã hơn 40 mà chưa có đứa con trai nối dõi, đó là do nhân duyên gì, cúi xin đức Phật khai thị. Đức Phật trả lời – Không lâu nữa ông sẽ có một đứa con trai, vừa có phúc lại vừa có đức, chỉ có điều là khi nó vừa lớn nó sẽ xin xuất gia. Nghe tin này Sư Chất rất đỗi vui mừng, thành tâm đảnh lễ chân Phật. Không lâu sau có con khỉ đến ngày tận số, đầu thai làm người, sinh vào nhà của Sư Chất. Xem thêm 1 Lít Bằng Bao Nhiêu Ml? Quy đổi đơn Vị đo Thể Tích Lúc nó sinh ra, trong nhà phàm có vật dụng gì có thể chứa đựng thức ăn, thì vật dụng ấy bỗng đầy ắp mật và đường. Vợ chồng Sư Chất thấy điều quái dị, bèn do nhân duyên này đặt tên con là Mật Thắng. Thời gian vùn vụt trôi mau như tên bắn, hơn mười năm trôi qua như trong nháy mắt, Mật Thắng nay đã lớn khôn. Chú bé chán ngán chuyện thế tục, xin phép cha mẹ cho mình được xuất gia, cha mẹ hết sức vui mừng mà trả lời – Lúc con chưa ra đời, đức Phật đã biết sẽ có ngày hôm nay. Bây giờ con muốn xuất gia, cha mẹ rất hoan hỉ. Không bao giờ cha mẹ ngăn chận con một cách vô lý. Được cha mẹ hoan hỉ cho phép rồi, Mật Thắng đến tinh xá Kỳ Viên xin xuất gia với đức Phật. Nhờ có tiền duyên, Mật Thắng chứng quả rất mau. Một hôm, thầy đang trên đường đi độ hóa với các bạn đồng tu, cảm thấy vừa nóng vừa khát lạ thường, ai nấy đều ao ước có một cái gì để uống. Tỳ-kheo Mật Thắng bèn cầm bát tung lên trời rồi sau đó dùng hai tay tiếp lấy bát trở về. Bấy giờ trong bát đựng đầy mật ngọt, Mật Thắng bèn chia cho chúng tăng giải khát. Về tới tinh xá, một vị tỳ-kheo đi tìm đức Phật xin thỉnh giáo – Bạch Thế Tôn, trong quá khứ tỳ-kheo Mật Thắng đã tu phúc đức gì mà bây giờ bất cứ lúc nào, ở đâu cũng có thể có đường và mật? Đức Phật trả lời – Các ông có nhớ có một lần lâu lắm rồi, có một con khỉ đem mật ngọt đến cúng dường Như Lai và chúng tăng không? Nhờ bố thí với thiện tâm, nên sau khi chết rồi nó được sinh ra làm người, và nhờ nó chân thành cúng mật ngọt cho Phật nên kiếp này nó có thể được đường và mật bất cứ lúc nào và ở đâu. Xem thêm Công thức tính chu vi, diện tích hình chữ nhật chuẩn SGK – GENCE Đức Phật nói xong, vị tỳ-kheo nọ hỏi tiếp – Bạch Thế Tôn! Thế thì tiền kiếp Mật Thắng do nhân duyên gì mà bị đọa làm thân khỉ? Lúc ấy xung quanh đức Phật có rất nhiều đệ tử vân tập, Ngài nhìn họ một lúc rồi đáp – Thầy ấy bị đọa xuống làm khỉ là do một nhân duyên xảy ra cách đây 500 kiếp về trước, thời đức Như Lai Ca-diếp còn tại thế. Lúc đó có một vị tỳ-kheo trẻ tuổi, tình cờ thấy một vị tỳ-kheo khác đang băng qua một con suối nhỏ, vị trẻ tuổi bèn cười chế nhạo, bảo là dáng điệu của vị tỳ-kheo kia giống hệt như con khỉ. Nhưng sau đó thầy ấy tự biết lỗi lầm của mình, đến xin sám hối với vị tỳ-kheo mà mình đã chế nhạo. Vị tỳ-kheo trẻ tuổi đã phạm tội ác khẩu nên bị đọa xuống làm khỉ, tuy nhiên nhờ thắng duyên biết sám hối nên kiếp này mới được gặp Phật và được Phật độ, chứng quả A-la-hán một cách mau chóng. Nghe đức Phật giảng xong, các vị tỳ-kheo đều nhận ra rằng một câu nói ác cũng có thể chiêu cảm nghiệp khổ, vì thế không còn ai dám ác khẩu, ngay cả đến một câu nói đùa cũng không dám nói. Bởi vì luật nhân quả không bỏ sót bất cứ một người nào.” Tác dụng của lời nói có thể xoa dịu nỗi đau trong lòng, làm vơi đi những tâm trạng buồn; lời nói nhã nhặn, lời khuyến tấn đúng thời, đúng lúc có thể làm thay đổi suy nghĩ tiêu cực của đối phương và từ đó dần dần sẽ làm thay đổi những hành vi, những việc làm bất thiện. Ngược lại, lời nói cũng có thể đưa con người vào vực thẳm của tội lỗi, có thể khiến người ta ăn năn hối hận cả cuộc đời, trong đó lời nói ác ngữ, ác khẩu là một trong những nguyên nhân đưa đến hậu quả như thế.

quả báo khi chửi người khác