rũ bùn đứng dậy sáng lòa

Nước Việt Nam từ máu lửa / Rũ bùn đứng dậy sáng lòa! Câu thơ trong bài Đất nước của Nguyễn Đình Thi về những ngày mùa Thu lịch sử năm ấy bỗng ùa về trong tiết trời Thu hôm nay với một niềm tự hào dân tộc từ trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người dân đất Việt. Sau lễ chào cờ đội tiêu binh đi một vòng trước cửa Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Rũ bùn đứng dậy sáng lòa. "Máu lửa" là hình ảnh hoán dụ tu từ chỉ những đau thương, mất mát, đắng cay, tủi nhục, gian lao, vất vả của nhân dân Việt Nam khi còn sống kiếp nó lệ lầm than. Một thập kỷ "rũ bùn đứng dậy sáng lòa" của du lịch Quảng Ninh. (TBTCO) - Một thập kỷ, Quảng Ninh vươn mình mạnh mẽ từ "vùng mỏ" với môi trường ô nhiễm mức báo động, dù giàu lợi thế thiên nhiên nhưng lại nghèo trải nghiệm thành điểm đến hàng đầu miền Bắc. Cách Vay Tiền Trên Momo. Mình có cơ hội được mắt thấy tai nghe và gặp những người bạn dân tộc ở những miền đặc biệt khó khăn này, do trường cấp 3 hồi trước của mình có nhận sinh viên vùng sâu vùng xa và dân tộc thiểu số, cũng như những lần được đi tình nguyện ở những nơi còn khó khăn. Cái bụng của người dân tộc trong như nước suối. Bạn biết đấy, cái khó cái khổ của họ thì được nói rất nhiều trên báo đài cũng như internet rồi, bài này mình muốn nói về cách mà nhiều người nhìn nhận về người nghèo, và sự lãnh cảm mình nhìn một bạn học sinh trường mìnhNhững người mà, dù bạn có lấy đi đôi cân của họ thì họ vẫn rắn rỏi timg cách để tiến lên phía giác của bạn khi nhìn thấy những bức ảnh này là gì? Đã bao giờ bạn nghĩ những bức ảnh này chỉ là làm màu? Hẳn người chụp phải có mục đích gì đó, người up những bức ảnh này lên có lẽ cũng vậy...Bạn đã bao giờ nghĩ thế chưa? Mình không biết các bạn nghĩ gì về những bức ảnh như thế này, trên mạng xã hội bây giờ hay xuất hiện do học sinh, sinh viên đang trong thời gian học online và có nhiều bạn điều kiện học tập thì không được tốt. Mình thấy nhiều bình luận theo hướng tiêu cực bên cạnh những bình luận tích những bức ảnh này xuất hiện rất nhiều, được nói đến cũng rất nhiều nên hệ quả ngược là nhiều người cũng dần bình thường hóa chúng. Nhiều người vì thấy chúng quá nhiều thành ra... thấy ghét, nghĩ là làm màu. Rồi bình luận tiêu cực kiểu như "ôi dồi nghèo mà vẫn có điện thoại xịn dùng", "Diễn tốt lắm, cut"... Thành ra mục đích của người đăng đơn giản chỉ là cho mọi người thấy những tấm gương sáng thôi, nhưng lại bị nhìn theo cái nhìn ngược lại. Càng ngày con người ta càng vô cảm, họ chỉ nghĩ về bản thân họ và cảm nhận của phải tất cả, nhưng nhiều anh hùng bàn phím như thế. Họ thấy bình luận kiểu như "trưa nay đang ăn cơm bố mẹ mà thấy tin là kiểu gì cũng bị chửi"... Họ thậm chí chả thèm quan tâm đến những bức ảnh đó mà quan tâm mình nói thế nào cho hài hước nhất. Rất khó để thay đổi cái thói vô cảm đó do những yếu tố ngoại vi ảnh hưởng tới họ từ rất lâu internet, lối sống cũng thay đổi, cũng giống như thay đổi tâm lý của một ai đó vậy. Nhưng nếu không thay đổi, thì sẽ dẫn đến hậu quả gì? Như việc những chiếc khẩu trang bán ra với mục đích giúp mình cũng như giúp người thôi, mà nhiều người vẫn tăng giá lên gấp nhiều lần... Chẳng phải do lối sống vô cảm sao?Chả ai muốn nghèo cả, họ cũng chẳng lười, là những yếu tố hoàn cảnh tác động đến họ, và ở đó sẽ có "những người mà rũ bùn đứng dậy sáng lòa"Có chăng là nhiều người nói những người nghèo "lười trong suy nghĩ", không phải, họ rất chăm chỉ, chỉ là họ không có cơ hội để suy nghĩ thôi. Vậy nên nhiều phụ huynh cố gắng cho con mình đi học, để biết cái chữ, để thoát nghèo. Mình từng được nghe các bạn kể các bạn còn chưa được ăn thịt trâu, thịt bò bao giờ vì nhà không có điều kiện mua, lần bọn mình tổ chức sinh nhật cho cũng là lần đầu được ăn bánh sinh nhật. Mỗi tháng bọn mình được cấp 300k tiền ăn sáng thì các bạn gửi lại cho gia đình chứ không tiêu vì bữa trưa và tối ở trường không mất chính những người bạn đó với niềm tin và hy vọng tương lai to lớn, rất nhiều người đã đạt những thành tích mà nhiều người nói "bọn dân tộc sao mà làm được", đó là những lần đi thi Học sinh giỏi Quốc Gia được giải cao, những lần tham dự trại hè được đủ loại huy chương... Điều này có thể không chứng tỏ họ giỏi hay thông minh... Nhưng tất cả chắc chắn đã nỗ lực không ngừng nghỉ để đạt được mơ ước. Vậy mà nhiều người lại dựa vào sự ngây thơ, cái bụng trong như nước suối của họ để mà lừa đảo, như những lần buôn bán người trái phép, mỗi lần đọc được thấy thương tâm ghê gớm. Tất cả chả phải do sự lãnh cảm của con người sao?Chúng ta phải chấp nhận là có bất bình đẳng, nhưng không phải để kệ mọi thứ tự vận hànhMình luôn muốn làm những điều bản thân mình thích, nhưng nó phải đúng chuẩn mực và không ảnh hướng đến người khác danh dự, nhân phẩm của họ hay đơn giản là làm người khác buồn thôi. Bạn luôn đặt lợi ích bản thân mình lên trên người khác, nhưng ngàn vạn lần hãy suy nghĩ xem có ảnh hưởng xấu đến ai hay nhiều người không, vì có thể đôi khi bản thân chúng ta có nhiều lựa chọn nhưng người khác thì không."Sống vô tư cho đời ta vô thường" nhưng mà "vô tư" theo đúng nghĩa nhé, đừng vô tư theo kiểu việc mình mình lo, việc họ mình kệ để dần rồi thành lãnh cảm. A. DÀN BÀI 1. Mở bài Giới thiệu tác giả, tác phẩm, chủ đề bài thơ, nội dung của đoạn thơ. 2. Thân bài Súng nổ rung trời giận dữ Người lên như nước vỡ bờ. – Hai câu thơ này có nhịp điệu thật chắc khỏe, tự tin, tưng bừng khí thế. Nghệ thuật thậm xưng, nhân hóa, so sánh tu từ đã gây được ấn tượng mạnh mẽ. Nhờ vậy, một sự thật diễn ra ở chiến dịch Điện Biên Phủ đã được tái hiện. – Khi tận mắt chứng kiến sự thật ấy, nhà thơ Nguyễn Đình Thi mới tiếp tục khái quát thành một biểu tượng Nước Việt Nam từ máu lửa Rũ bùn đứng dậy sáng lòa. “Máu lửa” là hình ảnh hoán dụ tu từ chỉ những đau thương, mất mát, đắng cay, tủi nhục, gian lao, vất vả của nhân dân Việt Nam khi còn sống kiếp nó lệ lầm than. Riêng câu thơ “Rũ bùn đứng dậy sáng lòa” cũng là một sự thật lịch sử được nhà thơ tái hiện lại khi nhìn thấy các chiến sĩ từ lòng hào nhảy lên xung phong vào đồn giặc. 3. Kết bài Đây là một khổ thơ có sức dồn nén rất cao độ, có sức truyền cảm nghệ thuật cao. B. BÀI LÀM Cảm hứng về quê hương, đất nước, con người là một mô-típ chủ đạo trong thơ ca Việt Nam trong những năm kháng chiến chống Pháp. Có rất nhiều nhà thơ đã thể hiện thành công mô-típ ấy như Quang Dũng Tây Tiến, Hoàng Cầm Bên kia sông Đuống, Chính Hữu Đồng chí, Hồng Nguyên Nhớ, Tố Hữu Việt Bác… Đặc biệt, bằng cả một quá trình sáng tác trong quàng thời gian 8 năm ròng 1948 – 1955, nhà thơ Nguyễn Đình Thi đã cho ra đời tác phẩm Đất nước. Đây là bốn câu thơ của tác phẩm này Súng nổ rung trời giận dữ Người lên như nước vờ bờ Nước Việt Nam từ máu lửa Rũ bùn đứng dậy sáng lòa. Như chúng ta đã biết, vào những ngày cuối cùng của chiến dịch Điện Biên Phủ 1954, giặc Pháp tập trung mọi cố gắng, tăng cường phòng thủ tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phù. Chúng huy động lực lượng ở đây đến tên, gồm những đơn vị bộ binh, pháp binh, công binh, xe tăng, không quân vào loại tinh nhuệ nhất ở Đông Dương. Lực lượng địch được bố trí thành một hệ thống phòng thủ mạnh, gồm 49 cứ điểm, chia thành ba phân khu. Ngoài những vũ khí thông thường, ở Điện Biên Phủ còn trang bị súng phun lửa, súng đại liên nhiều nòng, mìn, bom napan, máy hồng ngoại để quan sát và bắn đêm… Với một hệ thống phòng thủ kiên cố, cả Pháp và Mĩ đều coi Điện Biên Phủ là một “pháo đài bất khả xâm phạm”, nếu chủ lực của Việt Minh tấn công thì sẽ không tránh khỏi thất hại. Thế nhưng, quân giặc vần không ngăn được bước tiến của quân ta. Người trước ngã, người sau tiến lên Súng nổ rung trời giận dữ Người lên như nước vỡ bờ. Hai câu thơ này có nhịp điệu chắc khỏe, tự tin, bừng bừng khí thế. Nghệ thuật thậm xưng, nhân hóa, so sánh tu từ đã gây được một ấn tượng mạnh mẽ. Dưới mưa bom bão đạn của quân cướp nước, quân dân ta đã quyết tâm đào chiến hào để tấn công đồn giặc ở đồi A1, một ngọn đồi mang tên thiếu nữ Pháp Elianre, một điểm cao lợi hại án ngữ phía Đông tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Thế là sau “Năm mươi sáu ngày đêm, khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt – máu trộn bùn non – gan không núng – chí không mòn “Tố Hữu, bộ đội ta đã đào thành công một con đường ngầm, đường kính rộng 90cm, chạy thẳng vào trung tâm đồi A1 và đặt vào đó một khối thuốc nổ ngàn cân. Đúng 18 giờ 30 ngày 6/5, một ánh chớp lóe lên, một tiếng nổ “rung trời giận dữ” ở đồi Al. Pháo binh, hỏa tiền của của quân ta dội bão lữa lên đầu quân địch. Lợi dụng khi kẻ thù choáng váng, bộ binh ta xông lên làm chủ đồi A1, bắt sống tên trung tá chỉ huy, A1 mất, cổ họng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ bị chọc thẳng, quân địch mất hẳn tinh thần. Đúng 14 giờ chiều 7/5, tư lệnh chiến dịch Võ Nguyên Giáp hạ lệnh Tổng công kích, quân ta tràn lên unhư nước vờ bờ". Quân địch giương cờ trắng đầu hàng đông như kiến. Một mũi xung kích do Tạ Quốc Luận dẫn đầu xông vào hầm chỉ huy tập đoàn cứ điểm, bắt sống tướng Đờ-cát và toàn bộ Bộ tham mưu Nước Việt Nam từ máu lửa Rũ bùn đứng dậy sáng lòa. "Máu lửa” là hình ảnh hoán dụ tu từ chỉ những đau thương, mất mát, đắng cay, tủi nhục, gian lao, vất vả của nhân dân Việt Nam khi còn sống kiếp nô lệ lầm than. Riêng câu thơ “Rũ bùn đứng dậy sáng lòa” cũng là một sự thật lịch sử được nhà thơ tái hiện lại khi nhìn thấy các chiến sĩ từ lòng hào nhảy lên xung phong vào đồn giặc. Nhà thơ Nguyễn Đình Thi tâm sự “Tôi trông thấy các anh mình mẩy đầy bùn, nhưng khi nhảy lên trên mặt đất, các anh hiện ra chói lòa trong ánh nắng”. Đó là cái “thần" của phẩm chất, tính cách anh bộ đội Cụ Hồ gan góc, kiên cường, trầm tĩnh, phẩm chất ấy rất điển hình vì người chiến sĩ luôn có được động lực mạnh mẽ, tiềm tàng Bàn tay trắng ta giành lấy súng Chân không giày đạp nát đồn Tây Trong áo rách lòng ta có Đảng Giữa nghìn dòng bão chẳng lung lay. Quê hương Việt Bắc Có thể nói hai câu thơ này là một biểu tượng hùng tráng, cao đẹp, bình dị mà sâu sắc về cuộc chiến tranh đau thương mà anh dũng, gian khổ nhưng vĩ đại của dân tộc ta. Mặt khác, hai câu thơ cùng thể hiện niềm tự hào dân tộc da diết, sự đồng cảm với mạch sống lớn của dàn tộc của nhà thơ. Tóm lại, bốn câu thơ cuối cùng trên đây trong bài thơ Đất nước là một khổ thơ có sức dồn nén rất cao độ. Nhưng dồn nén mà vẫn cứ tỏa ra. Hình tượng thơ gân guốc, sống động, nhịp thơ tạo cảm giác bề thế; khí thế hăm hở, hơi thở chắc nịch, khỏe khoắn có sức truyền cảm nghệ thuật cao. Minh họa Ngọc DiệpĐẤT NƯỚC Sáng mát trong như sáng năm xưa Gió thổi mùa thu hương cốm mới Tôi nɨớ những ngày thu đã xa… Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội Nhưng phố dài xao xác hơi may Người ra đi đầu không ngoảnh lại Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy Mùa thu nay khác rồi Tôi đứng nghe vui giữa núi đồi Gió thổi rừng tre phấp phới Trời thu thay áo mới Trong biếc nói cười thiết tha Trời xanh đây là của chúng ta Núi rừng đây là của chúng ta Những cánh đồng thơm mát Những ngả đường bát ngát Những dòng sông đỏ nặng phù sa Nước chúng ta Nước những người chưa bao giờ khuất Đêm đêm rì rầm trong tiếng đất Những buổi ngày xưa vọng nói về Ôi những cánh đồng quê chảy máu Dây thép gai đâm nát trời chiều Những đêm dài hành quân nung nấu Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu Từ những năm đau thương chiến đấu Đã ngời lên nét mặt quê hương Từ gốc lúa bờ tre hồn hậu Đã bật lên những tiếng căm hờn ... Bát cơm chan đầy nước mắt Bay còn giằng khỏi miệng taȼbr> Thằng giặc Tây, thằng chúa đất Đứa đè cổ, đứa lột da Xiềng xích chúng bay không khoá được Trời đầy chim và đất đầy hoa Súng đạn chúng bay không bắn được Lòng dân ta yêu nước thương nhà Khói nhà máy cuộn trongȠsương núi Kèn gọi quân văng vẳng cánh đồng Ôm đất nước những người áo vải Đã đứng lên thành những anh hùng Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội Mỗi bước đường mỗi bước hi sinh Trán cháy rực nghĩ trời đất mới Lòng ta bát ɮgát ánh bình minh Súng nổ rung trời giận dữ Người lên như nước vỡ bờ Nước Việt Nam từ máu lửa Rũ bùn đứng dậy sáng lòa! Nguyễn Đình ThiBLOG rất mɯng nhận được bình luận của các bạn xung quanh các đề tài mà chúng ta cùng quan tâm. Xin hãy bấm vào link GỬI BÌNH LUẬN phía dưới bài, viết ý kiến của mình, rồi nhấn phím ĐỒNG Ý. Sau đó, điền thông tin theo một trong hai cách mà hệ thống hướng dẫn. MọiȠý kiến của các bạn đều được chúng tôi đón đợi và quan ơn các bạn!Nhà thơ Bùi Hoàng Tám sưu tầm và tuyển chọn.

rũ bùn đứng dậy sáng lòa