trao anh trái tim em
"Anh muốn tặng em trái tim này và em hãy giữ nó, bởi anh rất vụng về, anh sợ rằng anh sẽ làm mất hoặc dễ dàng tặng nó cho một ai khác." Vậy bây giờ em sẽ ghét anh thật nhiều để anh được trao cho em sớm hơn. Anh gì ơi, anh làm rơi người yêu này. Nhặt nhanh kẻo bị
Trao cho anh trái tim yêu nho nhỏ Bài thơ Mùa thu tìm em - tác giả Phú Sĩ Em bên anh trái tim yêu thắp lửa Hòa nhịp chung chan chứa khúc nhạc tình Tháng Chín rồitháng Chín của đôi mình.. 3.7. Bài thơ Tình Thơ Tháng 9 - Tác giả Vũ Thư Nguyên.
Người tôi yêu quá xinh. khiến bao người ngắm nhìn. Vì tôi trót yêu, lòng lo âu trái tin buồn đau. Đừng nhìn ai nhé em. Mỗi khi em bước về. Đừng cười với người, vì tim em là của riêng anh rồi.
Cách Vay Tiền Trên Momo. Edit An TĩnhHai ngày trước Lâm Cảnh đến Giang Thị công tác, vừa ra tới trước cửa đã bị ông nội gọi lại, bảo anh thuận tiện thì đến thăm Lục gia một nội và ông cụ Lục là tình cảm đồng đội vào sinh ra tử, quan hệ lúc trẻ rất tốt. Năm đó Lục Chẩm Tuyết sinh ra, trưởng bối hai nhà rất hung phấn, nên đã bàn bạc để hai đứa trẻ làm thân với năm tháng như thoi đưa, thoáng nhắm mắt một cái đã hơn hai mươi mấy năm. 23 năm trước, Lục gia chuyển đến Giang thị, khoảng cách trở nên xa vời, mọi người đều bận rộn với sự nghiệp riêng và gia đình, liên lạc với nhau cũng ít hẳn phần lúc ấy đùa giỡn định ra hôn ước của hai đứa cháu cũng sớm đi vào quên ngày trước, ông nội anh tìm được cuốn album ảnh, mới bỗng nhiên nhớ đến ông bạn mình sắp đến 80 tuổi, nên ông gọi điện sang hỏi thăm, hai người hàn thuyên lại những năm tháng tuổi trẻ, lại nhớ đến hôn ước của hai đứa cháu tronng lúc hai người đều độc thân, nên quyết định để bọn trẻ gặp mặt nhau một Cảnh vừa ra đến cửa mới được ông nội thông báo cho việc này, hơi không vui, nói “Bây giờ vẫn còn có loại chuyện này ạ?”Ông nội nói “Tại sao lại không có? Trai chưa vợ gái chưa chồng, lại có sẵn hôn ước từ trước, ông thấy rất thích hợp.”Lâm Cảnh khá phản cảm với loại phong kiến ép duyên này, anh lười tranh luận với ông nội, cầm lấy đồng hồ trên bàn trà, vừa đeo vừa nói “Ngày sinh nhật ông nội Lục cháu sẽ đi. Về chuyện hôn sự, cháu sẽ tự mình từ chối.”Sau khi tiệc mừng thọ kết thúc, Lâm Cảnh ra bên ngoài nhận điện thoại, vừa mới cúp máy, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy anh cả Lục gia đi về phía anh với vẻ mặt tươi cười.“Lâm tổng, tôi đang đi tìm ngài, hóa ra ngài ở đây”. Người này tên là Lục Phong. Sở dĩ Lâm Cảnh quen anh ta là bởi vì anh sống đến bây giờ, chưa bao giờ thấy qua người nào bất tài vô dụng như anh chỉ có vô dụng ngu ngốc, mà còn ngu trước, anh ta mua một miếng đất ở Giang Thị tiến hành tu sửa và làm kinh doanh, ba tháng trước là tiến hành đặt móng nền, đoàn đội kiến trúc sư mới lần lượt về là cái người vô dụng trước mắt này, vừa đến đây vài ngày, đã vì một chuyện nhỏ nhặt nên đánh nhau với mấy người còn trước đến nay, Lâm Cảnh rất chán ghét với mấy chuyện rối loạn như thế này, cùng ngày hôm đó đã loại bỏ tài liệu của bọn ngờ người ngu ngốc này lại chạy thẳng đến công ty để cãi lộn, có thể là bởi vì chuyện này nên Lâm Cảnh nhớ kỹ tên anh ta, coi như là một nhân trước, Lục Phong không biết anh là vị hôn phu của em tư, ngày đó ông nội đột nhiên nhắc đến chuyện này, nhắc đến cái tên ấy, anh ta vừa sợ vừa mừng, khi về nhà kể chuyện này cho mẹ mình, bà ta nghe xong cũng vui mừng, lúc này mới nói “Quả thật rất tốt! Sản nghiệp ruộng đất trong nước của Lâm gia có địa vị như thế nào chứ, nếu em tư của con gả cho cậu ta, về sau con cũng không cần buồn chuyện hạng mục sao? Tùy tiện làm mấy hạng mục là có thể nằm không phát tài rồi.”Gia đình họ Lục phức tạp, trong nhà cũng lấy kinh doanh làm việc chính, nhưng không phải là gia tộc xí nghiệp, người trong nhà cũng làm các công việc khác. Nhưng may mắn là họ phát triển cũng không tồi, ở Giang thị cũng là một gia tộc quyền thế hệ của Lục Chẩm Tuyết, làm nghề gì cũng có. Mở công ty, làm học thuật, muốn làm nghệ thuật, cái gì cũng thường ông nội rất hay khen ngợi các đứa cháu, nhưng nhiều nhất vẫn là anh hai và anh ba. Bác hai cũng tức giận thay con mình, nằm mơ cũng muốn đứa con này có thể là một hạng mục lớn nào đó, sau đó lại đi khoe khoang với ông người anh họ này của Lục Chẩm Tuyết, dũng mãnh có thừa mà đầu óc thì không đủ, làm việc chỉ muốn lập công kiếm lợi, bảy phần đều là kích động, mấy năm nay kiếm được kha khá tiền nhưng thật ra cũng gây ra không ít tai họa, phải để anh ba thu dọn hậu quả cho anh Phong là một kiến trúc sư, khi biết vị hôn phu của Lục Chẩm Tuyết là Lâm Cảnh, anh ta đã mừng rỡ như điên. Trong lòng thầm nghĩ có mối quan hệ này, về sau anh ta muốn làm hạng mục gì mà chả nên vừa nãy trên bàn cơm, bác hai mới vội vàng hợp tác Lục Chẩm Tuyết với Lâm Cảnh như vậy, nhưng tâm tư lại không đơn thuần như vậy, chỉ muốn về sau đứa con mình có thể đi theo kiếm Phong đối mặt với Lâm Cảnh, dường như lại kém hơn một bậc, trên mặt tràn đầy vẻ tươi cười lấy lòng, “Lâm tổng, tôi thật không ngờ rằng, vị hôn phu của em tư nhà tôi lại là ngài. Thật là tốt quá, về sau chúng ta là người một nhà.”Lâm Cảnh lạnh mặt nhìn anh ta, tựa như chê dĩ anh vô cùng phản cảm với chuyện hôn sự đột nhiên xuất hiện một cách kì diệu này, giờ phút này lại nhìn Lục Phong bận bịu nịnh hót mình, trong lòng càng lạnh đi vài đã gặp qua không ít loại người như vậy, nếu không phải là người quen của ông nội, anh cũng chẳng buồn liếc mắt đến những người như Phong lại mảy may không quan tâm đến ánh mắt anh, lại còn hỏi Lâm Cảnh, hạng mục lần trước, có thể cho hắn vào làm một lần nữa lòng Lâm Cảnh lại sinh ra cảm giác chán ghét, nhưng vẫn tôn trọng mặt mũi của ông nội Lục, anh mới kiềm chế không nổi mặt anh càng lúc càng lạnh đi, ngay cả liếc nhìn người này thêm vài lần cũng phiền chán, sợ rằng làm ô uế mắt mặc kệ lời anh ta nói, lạnh lùng liếc một cái, đúng lúc di động vang lên, anh xoay người nhận điện thoại.**Lục Chẩm Tuyết đi dạo chơi bên ngoài đến khi bầu trời tối đen, lúc trở về cũng đã là tám giờ vườn nhà ông nội theo kiểu Trung Quốc, rất cổ kính, cửa nhà còn treo hai chiếc đèn lồng màu Chẩm Tuyết dừng xe ở cửa nhà, sau đó mới mở cửa xuống xe. Cô cầm chiếc chìa khóa trong tay, vừa lắc lư vừa đi vào ngờ vừa mới vào trong đã bị em năm giữ chặt không cho đi, “Chị! Sao chị lại về đây! Em đang muốn đi tìm chị mà! Đi tiếp thôi, chị đưa em ra ngoài mua sắm đi, cơm chiều em ăn hơi nhiều, phải đi cho tiêu cơm.” “Chị mới về nhà mà, em phải để chị nghỉ ngơi một lát.”“Thôi mà, chúng ta đi mua sẵm trước, lúc nữa về rồi chậm rãi nghỉ ngơi vẫn kịp mà.”Em năm lôi kéo cô đi ra em năm của Lục Chẩm Tuyết này rất đơn thuần, vừa nhìn một cái là biết đang nghĩ gì. Lục Chẩm Tuyết nhìn cô bé đầy kỳ quái, “Em bị sao vậy? Có phải xảy ra chuyện gì không?”“Không có không có”. Lục Dao hoang mang bối rối, hiện tại đang cố gắng tìm cách lôi Lục Chẩm Tuyết ra khỏi mà làm sao giấu diếm được cô chứ, cô chạy đi hỏi anh ba đang đứng dưới một gốc cây hút thuốc, giương mắt nhìn cô đi đến đây, dập tắt điếu thuốc đang hút Chẩm Tuyết bước tới, “Tại sao A Dao lại hoang mang vậy ạ? Em vừa trở về đã lôi kéo ra ngoài tiếp.”Lục Nam Cảnh cười nhẹ, nói “Con bé sợ em mất mặt đó mà.” Lục Chẩm Tuyết sửng sốt “Có ý gì?”Lục Nam Cảnh lại quay đầu nhìn về phía phòng khách trong nhà, nhìn một lúc, mới nói “Lâm Cảnh đang ở bên trong, bàn bạc với ông nội chuyển hủy bỏ hôn ước.”Lục Chẩm Tuyết “…….”Lục Nam Cảnh nhìn bộ dạng ngốc nghếch của em gái nhà mình, anh hơi nhíu mày, nghi ngờ hỏi “Em sẽ không thực sự thích cậu ta chứ?”Lục Chẩm Tuyết lấy lại tinh thần, lên tiếng phản bác “Em không có điên!” Dứt lời, chợt nghe âm thanh mở của của phòng khách trong nhà, theo bản năng cô cũng quay đầu nhìn về phía phòng nội và Lâm Cảnh cùng nhau đi ra ngoài, họ chào tạm biệt nhau, ông nội dặn dò anh đi đường cẩn thận, lại nhờ anh hỏi thăm sức khỏe ông nội Cảnh đáp lại, sau khi chào hỏi ông nội thì lập tức đi ra đầu đến cuối, một ánh mắt cũng không dành cho Lục Chẩm nhỏ đến lớn, Lục Chẩm Tuyết chưa bao giờ phải chịu sự nhục nhã như vậy, mặt đã tái đi. Cô đánh cái lòng sĩ diện nhỏ nhoi này, loại chuyện mất mặt thế này, tuyệt đối không có khả năng xảy ra trên người dù là từ hôn, cũng phải do cô mở miệng trước!Lâm Cảnh đi rồi, Lục Phong cũng nóng nảy, Lâm Cảnh hủy bỏ hôn ước, vậy làm sao anh ta có thể kiếm tiền được nữa, anh ta gấp không chịu được “Ông nội! Ông cứ đồng ý như vậy ạ? Cái này…..này truyền ra ngoài, mặt mũi em năm chúng ta biết để đâu bây giờ.”Ông cụ nói “Điều này rất bình thường. Vốn dĩ lần này định để hai đứa trẻ gặp mặt một chút, nếu hai người đều không có ý định gì khác, thuận tiện giải trừ hôn ước kia cũng không có gì lạ.”Nói xong, ông lại nhìn về phía Lục Chẩm Tuyết, “A Tuyết, cháu không có ý kiến gì chứ?”Lục Chẩm Tuyết cười nhẹ, “Quả thật là không còn gì tốt hơn ông nội ạ. Cháu đã sớm nói, đầu năm nay rồi còn phổ biến chuyện hôn ước như này nữa đâu.”Hiện tại trên mặt cô đều tươi cười vui vẻ, nhưng trong lòng rất khó không thèm để ý chuyện giải trừ hôn ước, nhưng hôm nay, mặt mũi cô coi như vứt hết. Về sau chuyện này truyền đi, không phải là Lâm Cảnh chướng mắt cô, từ chối hôn ước sao, nói xem mặt mũi của tứ tiểu thư Lục gia như cô biết để đâu chứ!Lục Chẩm Tuyết càng nghĩ càng giận, buổi tối lăn qua lộn lại trên giường không ngủ ngày hôm sau, mắt cô sưng lên như quả hạch đạo vậy. Lúc đi xuống lầu, Lục Nam Cảnh nhìn thấy cô còn cười nói “Em khóc cả đêm qua hả?” Lục Chẩm Tuyết tức giận đá một cước “Biến đi.”Lục Nam Cảnh cười, ông vẫy tay gọi cô đến đây, sau đó kéo cô đi đến phòng khách đối diện, “Đêm mai anh có buổi hẹn, thuận tiện đưa em ra ngoài giải sầu.”Đêm mai, Lục Nam Cảnh có buổi hẹn ở núi Ôn Tuyền, đúng lúc Lục Chẩm Tuyết cũng muốn tìm một nơi viết bản thảo, nên cô dứt khoát đi theo anh lên vốn muốn tìm một nơi thanh tịnh để viết bản thảo thật tốt, bình ổn lại tâm trạng, ai ngờ rằng trên núi lại gặp phải những nữ sinh là đối thủ một mất một còn của cô từ sự là việc tốt không ra khỏi cửa, việc xấu truyền nghìn dặm, không biết những người này nghe chuyện từ đâu, vừa thấy mặt đã mỉa mai cô, “Ôi, đây không phải là A Tuyết sao, đã lâu không gặp. Mấy ngày trước tôi nghe nói cô và tổng giám đốc tập đoàn Hằng Tịch đính hôn, chúc mừng các cô nha. Nhà của cô đúng là hưởng phúc của tổ tiên, thế mà lại có hôn ước với tổng giám đốc tập đoàn Hằng Tịch.”Một người đi theo sau nói “Ôi chao! Không phải đâu, tại sao tôi nghe nói hôm qua Lâm gia tự mình đến tận cửa để từ hôn chứ?”Triệu Duyệt San làm ra vẻ ngạc nhiên “A, là thật sao?”“Cậu nghĩ đi đâu đấy? Cô ta so với Lâm gia thì có thân phận gì, đúng là ảo tưởng bản thân, người ta sẽ để ý đến cô ta sao?”Triệu Duyệt San lại giả bộ như bừng tỉnh, “À, hóa ra là vậy. A Tuyết, thật sự xin lỗi, tôi không biết chuyện này.”Lục Chẩm Tuyết ngồi ở trước quầy bar, trong tay cầm một ly rượu vang, nhìn vở kịch hai nữ sinh kia thay nhau diễn trước mặt mình, tính tình cô không tốt lắm, lắc lắc ly rượu, “Nếu các cô không muốn tôi hất ly rượu này vào mặt, tốt nhất là trong ba giây biến mất trước mắt tôi.”Mấy nữ sinh biến sắc, Lục Chẩm Tuyết lạnh lùng nhìn cô các cô chằm chằm, “Một, hai, ba——“Cô còn chưa đếm xong, mấy người đó dù khó chịu nhưng vẫn không dám đối nghịch với Lục Chẩm Tuyết, sợ cô thật sự hất ly rượu lên người các ả, hầm hừ một tiếng rồi ngày người rời yếu là do danh hiệu quái lạ của Lục Chẩm Tuyết từ nhỏ, làm việc quái đản mặc kệ quy tắc, thời trung học, mấy người họ lỡ chọc phải cô, ai ngờ được Lục Chẩm Tuyết có thù tất báo, khiến cho các cô cực kỳ khổ sở, hiện tại đã trở thành bóng ma tâm lí của bọn người đó rời đi, sắc mặt Lục Chẩm Tuyết trở nên lạnh lẽo, vốn dĩ muốn đến quán bar trên núi để uống chút rượu giải tỏa tâm trạng buồn bực của mình, kết quả gặp phải mấy người đui mù, khiến tâm tình mới tốt lên của cô đều bị đảo đặt ly rượu trên quầy bar, lấy tiền trong túi xách nhỏ ra đặt trên bàn, lập tức xoay người đi ra nay, Lâm Cảnh cũng hẹn người để đàm phán công việc ở đây, trên đường lại nghênh đón một vị khách không mời mà trên quán bar là một nơi xa hoa, so với lầu dưới thì yên tĩnh hơn nhiều, nhưng cũng không tránh được những người có tâm tự tìm Phong biết được chuyện đêm nay Lâm Cảnh đến đây bàn công việc, đã lật đật lái xe đến đây. Kỳ thật là anh ta không cần phải lấy lòng Lâm Cảnh thế này, nhưng do hạng mục trước kia, giai đoạn trước đó, anh ta tốn rất nhiều tiền để chuẩn bị ký hợp đồng, kết quả hắn vừa mới vào cuộc đã gây ra họa, sau đó bị đuổi ra khỏi hạng mục, tiền đầu tư còn chưa kiếm lại được đã vụt khỏi giờ nếu đã phát hiện nhà mình hoặc nhiều hoặc ít có quan hệ với Lâm Cảnh, hắn tìm cách tiếp cận anh, không nói đến chuyện khác, ít nhất phải lấy lại được hạng mục Cảnh lại e ngại quan hệ với ông cụ Lục, coi như là cho anh ta một chút mặt dựa lưng vào ghế, lạnh lùng nhìn anh Phong rót cho Lâm Cảnh một cốc trà, lại gọi phụ vụ đến, nói tiền phí đêm nay đều do anh ta thanh Cảnh đều thấy hết, mặt lạnh lẽo, một câu cũng không Phong cười ha hả, vuốt ve bàn tay chính mình, nói “Xem ra tôi và Lâm tổng thật có duyên, thế mà vẫn có thể gặp nhau ở đây.”Lâm Cảnh không biểu cảm gì nhìn anh ta “Phải không?”Lục Phong cười, “Đúng vậy. Đúng rồi Lâm tổng, chuyện hôn ước giữa ngài và em tư thực sự bị bỏ qua như vậy sao? Kỳ thật khi thế hệ trước định ra hôn ước, cũng đã suy nghĩ cho thế hệ sau, nhà ngài và nhà tôi cũng coi như môn đăng hộ đối, nếu kết hôn, cũng giúp đỡ ngài phần nào đấy.”Lâm Cảnh nghe, khẽ nhếch môi, hỏi lại anh ta “Phải không? Có lợi ích gì cho tôi vậy?”Lục Phong nói “Không lừa gạt ngài đâu, cha của em tư nhà tôi, cũng chính là bác cả, rất lão luyện trong giới kinh doanh này, trên thương trường cũng có danh tiếng và địa vị. Tất cả mọi người đều là thương nhân, nếu liên thủ với nhau, đôi bên cùng có lợi, tại sao là không làm vậy chứ. Huống chi em tư nhà tôi cũng xuất thân từ đại học danh giá, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, dáng vẻ cũng rất xinh đẹp. Xem ra Lâm tổng với con bé là trời sinh một đôi rồi.”Lâm Cảnh khó mà nở một nụ cười, anh lấy một điếu thuốc trên bàn trà, đặt điều thuốc ngay miệng hút một hơi, một màn sương khói xám trắng bao phủ khuôn mặt tuấn tú của anh. Lâm Cảnh cười như không cười, nhìn Lục Phong ở đối diện, buồn cười hỏi một câu “Như thế nào? Là bác cả của anh bảo anh đến làm thuyết khách sao? Tôi nghe lời này của anh, không biết có phải là đã phán đoán sai hay không, thế nào? Bác cả của anh định sẽ bán con gái mình đi hả?”Lục Phong sửng sốt. Anh ta ngu ngốc, đầu óc trì độn đến mấy cũng nghe ra ý châm chọc trong lời nói này, anh ta đang há miệng tính nói gì đó, nhưng Lâm Cảnh đã lên tiếng đổi người, “Không còn chuyện gì khác thì đi đi.”Lục Phong vốn muốn nhắc lại chuyện hạng mục, nhưng khuôn mặt thiếu kiên nhẫn của Lâm Cảnh đã biểu hiện rất rõ ràng, anh ta sợ nếu mình nói tiếp, ngược lại càng khiến đối phương phản cảm, nên đành phải đứng dậy chào tạm biệt, ảo não rời Chẩm Tuyết đi ra từ trong quán bar, nhàn rỗi không có gì làm nên cô đi dào ở bên ngoài một vòng, cuối cùng đi lên tầng trên của quán tìm một khu vực ấm áp ngồi xuống, người phục vụ đem thực đơn và một cốc nước đến cho khi xem thực đơn một lượt, cô gọi một cốc sữa nãy đi dạo bên ngoài nên hơi lạnh, uống một cốc sữa nóng sẽ giúp dễ ngủ vào ban đêm hơn.“Ừ, lấy cho tôi một phần bò bít tết sốt”. Lục Chẩm Tuyết thấy hơi đói, nên dứt khoát gọi một phần đồ ăn lót phục vụ mỉm cười, “Được, vui lòng chờ một chút.” Nói xong, đã ôm thực đơn rời Chẩm Tuyết nhàm chán lấy điện thoại ra chơi đùa một chút, vừa mới đăng nhập vào Weibo, thì nghe thấy một giọng nói truyền đến từ phía sau. “Người Lục gia cũng quá nực cười, tốt xấu cũng có danh dự uy tín ở Giang thị, thế mà lại vội vàng kết thân với cậu, cũng không ngại mất mặt.”Điếu thuốc Lâm Cảnh đã hút một nửa, anh đưa tay gảy tàn thuốc vào một chiếc hộp, anh nhớ đến bộ dáng nịnh hót lấy lòng của Lục Phong, giọng nói trở nên lạnh lẽo vài phần, hoàn toàn không có một chút cảm tình nào, “Loại người như vậy tôi đã thấy nhiều.”Lục Chẩm Tuyết nghe thấy giọng nói quen thuộc, thân thể cô đột nhiên cứng đờ, tay cầm điện thoại cũng vô tình siết chặt gì mà gọi là “loại người như vậy?”Cái gì vội vàng? Cô làm cái gì, sao lại thành vội vàng rồi?Hôn ước cũng không phải do nhà cô đơn phương đưa ra, sau đó khi anh từ hôn, ông nội cũng không bắt anh phải cưới cô sao lại thành “loại người như vậy” Chẩm Tuyết mơ màng một lúc, chờ cô phản ứng lại, muốn tìm đối phương để lý luận một phen, vừa quay đầu đã phát hiện vị trí phía sau đã trống không, cô chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của Lâm Cảnh và bạn của anh, hai người đi xuống dưới đứng lên muốn đuổi theo, ấn đường nhíu chặt, lại dừng bước. Không được, cứ nổi điên xông lên như vậy, sẽ khiến cô mất thể diện. Không biết chuyện, có khi còn nghĩ là do cô bị từ hôn nên thẹn quá hóa giận. Nếu truyền đi, cô còn cần mặt mũi không?Tốt xấu gì, cô đường đường là tứ tiểu thư Lục gia, sao có thể dọa người như thấy bóng lưng Lâm Cảnh biến mất, Lục Chẩm Tuyết chớp mắt, lại ngồi về ghế một lần nhắm mắt hít sâu một hơi, dặn chính mình không được nổi giận, không được nổi mà chuyện xảy ra từ nhỏ đến lớn đã chứng minh thực tế, Lục Chẩm Tuyết không phải là một người có tính cách tốt đẹp gì. Trước giờ cô đều là, người không liên quan tôi, tôi cũng không liên quan đến người, nhưng nếu người phạm đến tôi, cô sẽ tìm cách trả đũa Lâm Cảnh từ hôn của cô, hại cô dọa nạt người khác cũng đã khiến cô không thích rồi, hiện tại còn để cô nghe thấy anh hạ thấp mình, nếu cô có thể nuốt trôi cục tức này, cô sẽ không phải là Lục Chẩm tức đến độ đau dạ dày, cái gì cũng không nuốt trôi, thanh toán tiền xong, cô xách túi nhỏ của mình nhanh chóng rời xuống lầu, cô đang nổi giận đùng đùng, vốn dĩ muốn chạy đi tìm Lục Nam Cảnh, không ngờ xa xa lại nhìn thấy Lâm đứng ở dưới cột đèn, đang nghe điện đèn mờ nhạt chiếu lên người anh, mặc dù Lục Chẩm Tuyết nổi giận, nhưng không thể không thừa nhận rằng, dáng vẻ của người đàn ông này rất đẹp mắt. Dáng người, khuôn mặt, và cả khí chất cấm dục kia, đều rất tuyệt. Cô đang nghĩ ngợi, đột nhiên Lâm Cảnh chú ý đến cô, hơi nâng tầm mắt, nhìn về phía Chẩm Tuyết hơi sửng sốt một chút, sau đó vẫn nhìn lại anh mà cười. Được, không phải anh ghét bỏ tôi sao, tôi đây sẽ khiến anh yêu tôi, khiến anh yêu tôi không kiềm chế được, không thể rời xa lẽ nụ cười câu dẫn của cô quá lộ liễu, cô nhìn thấy rõ ràng Lâm Cảnh hơi nhíu mày, lạnh lùng nhìn cô một cái, lại nghe điện thoại tiếp, rồi xoay người rời Chẩm Tuyết lại không nổi giận nữa, cô khoanh hai tay trước ngực, nhìn đến bóng lưng lạnh lùng của anh, khóe môi gọi lên một nụ cười ranh mãnh như hồ thật muốn thấy được, anh sẽ có bao nhiêu khó khăn khi theo đuổi. Không phải ghét bỏ cô sao, cô sẽ làm cho anh yêu giả có lời muốn nóiHôm nay Lâm tổng có yêu A Tuyết không? Không có.
Edit An TĩnhLúc Lâm Cảnh từ thành phố Giang trở về thành phố S đã là đầu tháng mười trừ lần này có trợ lý Tiểu Dương đồng hành ra, dường như không có người nào phát hiện ra được tâm trạng của Lâm Cảnh không tốt, thậm chí là trở nên ngột ngạt nặng người như Lâm Cảnh, nếu đã muốn che giấu cảm xúc của mình thì chắc chắn sẽ không ai phát hiện ra vẫn giống như thường ngày, chăm chỉ làm việc, sau khi nhân viên trong công ty đã tan sở hết, anh vẫn thường xuyên ở lại làm thêm sống giống như đã quay về quỹ đạo ban đầu, thật yên lặng, không một chút gợn sóng trừ bị công việc vùi lấp bận rộn cũng không nhận ra có sự thay đổi đặc biệt đó là một ngày cuối tuần, Lâm Cảnh về nhà ăn cơm theo thường lệ, trong lúc ăn cơm, mẹ đã hỏi anh về chuyện tình cảm dạo gần mặt Lâm Cảnh vẫn không thay đổi gì, bình thản đáp lời “Con bận rộn. Không có thời gian.”Mẹ Lâm nói “Bận rộn đi nữa cũng không thể chỉ mãi lo công việc được.”Vừa dứt lời đã mở điện thoại di động ra tìm mấy tấm hình của các cô gái, đưa đến trước mặt Lâm Cảnh, “Đã sắp hết năm rồi, con bớt chút thời gian ra, đi gặp mặt người ta nhé.”Lâm Cảnh không nhìn mấy tấm hình đó, anh đặt bát đũa xuống, đứng dậy nói “Công ty có việc, con đi trước ạ.”Vừa nói liền xoay người đi đến phòng khách, cầm áo khoác rồi rời đi. Tính tình của Lâm Cảnh, mọi người trong nhà đã luyện thành thói quen. Không người nào có thể nhúng tay vào chuyện của anh Lâm thở dài một hơi, “Công việc, công việc, cả ngày chỉ biết mỗi công việc thôi. Kiếm được nhiều tiền như vậy thì có ích lợi gì chứ.”Em gái Điềm Điềm dùng nĩa xiên một miếng trái cây trong dĩa lên, vừa ăn vừa nói “Mẹ, không nên lo lắng làm gì. Không chừng anh con là hoa đã có chủ từ lâu rồi đó.”Mẹ Lâm buồn cười nói “Hoa đã có chủ, cũng có thấy nó dẫn ai về nhà đâu.”Dạo gần đây Lục Chẩm Tuyết hết sức buông thả bản thân, đại đa số thời gian đều ở nhà chơi, thỉnh thoảng có hẹn bạn ra ngoài gặp mặt đi dạo, còn không thì đến nhà ông nội ăn cơm gần đến cuối năm, các anh chị em sống ở các thành phố khác đều trở về, nhà ông nội cũng trở nên náo nhiệt hơn hôm đó, Lục Chẩm Tuyết nằm dài trên ghế ở ban công phòng ngủ ngắm tuyết, trong đầu cô đột nhiên nhớ đến Lâm Cảnh, lần cuối hai người họ gặp mặt, đã là vào hai tháng nhớ đến câu hỏi ngày đó Lâm Cảnh đã hỏi mình, có phải cô hoàn toàn không thích anh hay thật sự không thích anh sao?Nói ra thì ngay cả chính bản thân cô cũng không dám thừa như cô đã không thích, tại sao ban đầu lại phải nhanh chóng dứt ra như phải cũng chỉ bởi vì cô phát hiện mình đã rung động trước anh đó sao, sợ đến cuối cùng không thể khiến cho Lâm Cảnh yêu mình, ngược lại còn khiến bản thân lún vào quá sâu ngày đó, cô gặp Tần Hâm, kể lại chuyện này, Tần Hâm kinh ngạc hỏi lại cô “Vậy nên cậu đã từ chối anh ta?”Lục Chẩm Tuyết ừ một Hâm rất không hiểu, hỏi cô tại sao lại làm Chẩm Tuyết suy nghĩ rất lâu, mới nói “Cậu không cảm thấy hai đứa mình không thích hợp với nhau hả?”“Không thích hợp ở chỗ nào?”“Gia đình, tính cách, tất cả mọi phương diện đều không thích hợp.” Tần Hâm nói “Nhà cậu cũng không hề thua kém đâu nha.”Lục Chẩm Tuyết cười nói “So với Lâm Cảnh thì còn kém xa. Tớ chỉ là vô tình trèo cao đến anh ta thôi, cảm thấy anh ta sẽ không thích tớ đâu.” “Làm sao cậu biết anh ta nhất định sẽ không thích cậu? Cậu có thể đừng tự xem thường chính bản thân mình như thế được không?”Cô trả lời “Tớ hiểu rất rõ bản thân mình. Tính cách của tớ thế nào cậu còn không biết sao, khi cãi vã, tớ chắc chắn sẽ không bao giờ nhận thua. Nếu thật sự ở bên nhau, cứ xem như bây giờ anh ta thích tớ rồi sớm muộn cũngsẽ có lúc anh ta chán nản tớ mà thôi. Tính cách của hai người đều không thể bù trừ cho nhau. Đến lúc đó cả hai đều cảm thấy chán ghét đối phương, chi bằng bây giờ giữ lại một chút hảo cảm của nhau thì tốt hơn.”Tân Hâm thấu hiểu cô, nói “Tớ thấy cậu hình như đang sợ việc yêu đương.”“Ừ.” Lục Chẩm Tuyết không giấu diếm gì. Cô sợ. Thứ tình cảm này rất dễ biến chất. Cô sợ một khi mình đã lún vào thật sâu, cuối cùng đối phương lại chưa từng yêu mình. Cô lại không thể bày ra dáng vẻ khóc sướt mướt được, quá khó thế thì thà rằng lúc ban đầu đừng nên bắt đầu chính là tốt nhất. Tần Hầm bảo cô chính là một người điển hình cho chủ nghĩa tiêu cực. Cô thừa chi cô cũng cảm thấy Lâm Cảnh không thích cô nhiều đến như vậy. Tính cách của anh, có lẽ chỉ là không cam lòng mà óc của Lục Chẩm Tuyết rất hỗn độn với nhiều suy nghĩ, bên ngoài cửa sổ tuyết vẫn đang rơi. Trên những tán cây có từng mảng tuyết đọng năm năm nay hình như lạnh hơn mọi đang suy nghĩ rất nhiều chuyện lung tung, bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên quay đầu ra nhìn về phía cửa một cái mới nói “Vào đi.”Tay trái của Lục Nam Cảnh đặt trong túi quần, còn trên tay phải đang cầm một miếng bánh ngọt đi vào, thấy Lục Chẩm Tuyết đang nằm trên ban công ngắm tuyết, cười nói “Em sướng quá nhỉ.”Anh đi đến ban công, đưa miếng bánh ngọt trong tay cho Lục Chẩm Tuyết, “Dì Dương mới nướng xong, bảo anh mang lên cho em một phần.”Lục Chẩm Tuyết cười híp mắt nhận lấy, “Cảm ơn anh ba.”Lục Nam Cảnh đặt hai tay vào túi quần, dựa lưng lên lan can ban công, nhìn Lục Chẩm Tuyết, nói “Năm nay em có chuyện gì à? Sao lại im lặng nhưvậy? Mọi năm lúc ăn tết, không phải em sẽ ở dưới lầu đánh bài sao?” Lục Chẩm Tuyết buồn cười, trả lời anh “Em nào có. Đó là do quá nhàm chán thôi.”“Năm nay không nhàm chán hả?” Lục Nam Cảnh nhìn cô, cười hỏi “Hay là ở trên lầu nói chuyện phiếm với bạn trai?”Lục Chẩm Tuyết cười giễu cợt, “Chó má.” Lục Nam Cảnh cười chợt nhớ đến, nhìn Lục Nam Cảnh, nghi ngờ hỏi anh “Anh ba, tại sao anh lại không kết hôn ạ?”Lục Nam Cảnh ngước mắt nhìn cô một cái, “Sao đột nhiên lại hỏi đến chuyện này?”“Tò mò thôi.”Anh cười nhẹ, “Có nguyên nhân cả. Cuộc hôn nhân của ba mẹ anh, em cũng không phải chưa nhìn thấy, từ khi anh bắt đầu có trí nhớ, chỉ toàn ba ngày có một trận cãi vả nhỏ, năm ngày lại có một trận cãi vả lớn, cho đến bây giờ cả gia đình chưa bao giờ có một cuộc sống yên ổn. Em không biết khi còn bé anh đã phiền muộn trong lòng thế nào đâu, hận không thể khiến cho hai người họ lập tức ly hôn.”Lục Chẩm Tuyết suy nghĩ một lúc, lại hỏi “Nhưng quả thật nếu có một người yêu thương mình thì vẫn tốt hơn, đúng không?”Lục Nam Cảnh nghi ngờ nhìn cô, “Thế nào? Sao hôm nay lại hỏi nhiều như vậy? Có thích ai rồi à?”Cô lắc đầu, “Không có. Đột nhiên nhớ đến nên thảo luận qua thôi.”Lục Nam Cảnh rũ mắt, như đang suy nghĩ gì đó, thật lâu sau mới trả lời cô “Không biết, anh chưa từng gặp.” Nói rồi anh lại ngước mắt nhìn về phía Lục Chẩm Tuyết, nói tiếp “Nhưng anh không yêu đương, em biết mà.” Lục Chẩm Tuyết nói “Anh nhớ cẩn thận đó. Vô tình như vậy, ngày nào đó lại vấp té rầm một cái, là anh xong đời luôn.”Lục Nam Cảnh bật cười, không đưa ra câu trả này quả thật anh không hề nghĩ đến, cũng có một ngày anh lại té nhào đau như dịp tết đến, mọi người đều tụ họp ở nhà ông nội. Trong sân treo rất nhiều lồng đèn, đỏ đỏ hồng hồng, rất chi là náo đêm, mọi người luôn ở bên cạnh chơi đánh bài với ông nội đến khuya, đói thì đi làm nấu mấy món đơn giản ăn khuya. Tóm lại mấy ngày ăn tết này, dường như không ai đi ngủ sớm nay là giao thừa nên mọi người sẽ đón năm mới đến lúc trời sáng. Nhưng một người hễ mệt nhọc là ngủ như Lục Chẩm Tuyết, lại rất ít khi miễn cưỡng bản đêm, mẹ và bác tư đang nấu sủi cảo ở phòng bếp, Lục Chẩm Tuyết ngồi trên ghế sofa ở phòng khách xem chương trình xuân vãn nhàm chán, một bên vừa bóc hạt dưa ăn họ cả đánh xong một ván bài, đi đến ngồi xuống bên cạnh Lục Chẩm Tuyết, cũng cầm một nắm hạt dưa lên bóc ăn Chẩm Tuyết chợt nhớ đến lời nói lần trước của Lâm Cảnh, chuyện ban đầu liên quan đến sự việc ở suối nước nóng trên sơn trang, bảo cô nên về hỏi lại anh họ cả, chuyện lúc ấy là như thế nào sẽ ấy cô quên mất, nhưng bây giờ đột nhiên nhớ lại nên hỏi nói cô thật thấp thật nhỏ, vừa bóc hạt dưa vừa nói “Anh cả, em có một chuyện muốn hỏi anh.”“Hỏi đi. Chuyện gì?” Lục Phong vừa nói vừa bóc hạt dưa bỏ vào Chẩm Tuyết im lặng một lúc, mới nhỏ giọng hỏi “Sau khi Lâm Cảnh đến nhà chúng ta từ hôn, có phải anh đã đi tìm anh ta không?”Động tác cắn hạt dưa của Lục Phong hơi khựng lại một hồi, anh nghiêng mặt sáng, nhìn về phía Lục Chẩm Chẩm Tuyết cũng nhìn anh, hỏi “Có phải hay không?”Lục Phong sợ run lên, “Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này? Lâm Cảnh nói với em sao?”“Thì anh cứ trả lời em là có hay không đi. Đêm đó ở suối nước nóng trên sơn trang, anh đi tìm anh ta, đã nói gì thế?”Lục Phong chần chừ, im lặng thật lâu cũng không nói mắt Lục Chẩm Tuyết vẫn cứ nhìn chằm chằm vào anh, hỏi một câu “Không phải là anh đã nói lời khó nghe gì với anh ta rồi chứ?”Chuyện đã qua rất lâu, hôm nay Lục Phong đã bình tĩnh hơn nhiều, trong lòng anh có bao nhiêu thẹn, im lặng một hồi, liền trả lời cô “Đúng vậy. Lúc đó anh cảm thấy Lâm Cảnh đẹp trai lịch sự, rất xứng đôi với em. Cộng thêm lúc đó anh muốn dựa vào quan hệ để làm thân với cậu ta, nên đã thúc đẩy chuyện hôn nhân của hai người.”Lục Chẩm Tuyết nghe vậy thì mày cau lại, “Vậy rốt cuộc lúc đó anh đã nói gì?”Lục Phong hơi xấu hổ, nói “Lúc ấy anh đã phân tích với Lâm tổng về những điểm tốt nếu cậu ta kết hôn với em.”Sắc mặt Lục Chẩm Tuyết trầm xuống.“Anh ta cưới em thì có lợi ích gì chứ? Không phải chính anh cũng rõ ràng sao, muốn anh ta cưới em, thì phải có lợi ích sao? Anh đang muốn bán em cho anh ta à?”Lục Phong rũ thấp mắt, không nói tức giận nên giọng nói của Lục Chẩm Tuyết rất to, trong lúc bất chợt mọi người đều quay đầu nhìn về phía hai đang ngồi đánh bài ở bên bàn, thấy Lục Chẩm Tuyết nhìn con trai mình với khuôn mặt tức giận, hỏi “Làm sao vậy A Tuyết? A Tuyết, anh cả đã làm gì con à? Sao con lại dữ như vậy?”Lục Chẩm Tuyết thực sự tức giận. Cô siết bàn tay thành quả đấm, lạnh lùng nhìn Lục Phong chằm đêm nay không phải là giao thừa, cô chắc chắn sẽ nổi giận lôi đình Nam Cảnh từ bên ngoài đi vào, thấy bầu không khí trong phòng khách hình như không đúng lắm, hơi sững sốt, mới hỏi “Làm sao vậy?”“Đúng vậy A Tuyết, có chuyện gì thế?” Người lớn trong nhà thấy tình hình không ổn cũng lên tiếng hỏi Phong xấu hổ cúi đầu, còn Lục Chẩm Tuyết vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh nhạt nhìn anh ta chằm không khí trong phòng khách trở nên không mấy thoải mái, cô nhìn lạnh lùng nhìn Lục Phong một hồi lâu, cuối cùng vẫn nhẫn nhịn, đứng dậy sãi bước đi ra ngoài.“A Tuyết—-“ Mẹ Lục bưng dĩa sủi cảo đã được nấu xong đi vào, đúng lúc lại nhìn thấy con gái mình nổi giận đùng đùng đi ra nhìn về phía phòng khách, bầu không khí hơi sai sai, không kiềm được sự ngạc nhiên trong Lục Phong vứt bài xuống, đứng lên đi đến trước ghế sofa, lạnh lùng nói “Một đứa cháu trong nhà, lại dùng sắc mặt như vậy nhìn về phía anh cả lớn hơn mình năm tuổi. Cô gái tính tình hư hỏng như thế, chả trách nhà họ Lâm lại muốn từ hôn. Cưới một cô nhóc như thế về nhà, muốn người ta tôn mình lên làm Bồ tát à.”“Mẹ, mẹ thôi tranh cãi đi ạ.”Mẹ Lục nghe những lời này rất chói tai, bà đi vào nói “Lưu Phân, cô nói vậy là có ý gì? A Tuyết nhà chúng tôi thế nào? Con gái tôi tính tình như thế nào, chẳng lẽ tôi không biết sao? Dù cho tính tình con bé không tốt, nó cũng sẽ không vô duyên vô cớ nổi giận, thế sao cô không hỏi xem con trai cô đã gây ra chuyện gì, khiến cho A Tuyết nổi giận đùng đùng như vậy.”Bà đưa tay đặt dĩa sủi cảo lên bàn, lại nói “Còn chuyện hôn nhân đại sự của A Tuyết nhà tôi như thế nào cũng không cần cô quơ tay múa chân ở chúng tôi có tiền, nếu như cả đời này A Tuyết không kết hôn, chúng tôi có thể nuôi con bé được. Tính tình con bé thế nào, không mướn cô phiền lòng giúp, cô có tư cách gì mà quơ tay múa chân trước mặt con bé?”Lưu Phân cười lạnh, nói “Xem kìa, tôi còn đang thắc mắc sao tính tình của con nhóc đó lại hư hỏng như vậy, thì ra đều do mấy người cưng chiều mà sinh hư.”“Con bé là con gái tôi, chúng tôi tình nguyện cưng chiều con bé, có liên quan gì đến cô sao?”“Đủ rồi!” Ông nội tức giận ném hết xấp bài đi, “Đang ăn tết, lại ồn ào như thế à?”Lưu Phân quay đầu kéo tay con trai mình lôi đi, “Đi thôi. Xem ra tết năm nay chúng ta không cần sang đây nữa rồi.”Lục Chẩm Tuyết không hề biết trong nhà đang xảy ra cãi ngồi bên bờ sông hóng gió trời, nhớ lại những lời nói ban nãy của anh họ cả, lại nghĩ đến những câu nói trước kia của Lâm nói là là cô, đoán chừng cũng sẽ nói chuyện không dễ là nhà cô có điều kiện nhưng so với bối cảnh nhà Lâm Cảnh, rõ ràng cách nhau rất họ cả đi tìm Lâm Cảnh nói cái gì mà lời ích với chỗ tốt, muốn anh phải cưới cô, được chút lợi ích đó thì có là gì đâu nhiên cô có thể hiểu được tại sao ban đầu Lâm Cảnh lại đối xử lạnh lùng với cô như trong mắt anh, quả thật cảm thấy động cơ của gia đình cô hoàn toàn không đơn bình tĩnh ngắm nhìn mặt sông ngây ngẩn cả người, sau đó lại ngước nhìn ánh trăng trên chợt cảm khái rằng, năm nay đúng là không thuận lợi chút nào. Lại cảm thấy, cô thật có lỗi với Lâm biết là nguyên nhân xuất phát từ anh họ cả, cô cũng sẽ không đi trả thù Lâm chán ghét của anh dành cho cô, không phải là không có lý do. Càng không phải do anh cao cao tại ở bên ngoài hóng từng cơn gió lạnh, do dự thật lâu, vẫn không biết nên nói lời xin lỗi với Lâm Cảnh thế Chẩm Tuyết lấy điện thoại ra soạn thảo tin nhắn lại xóa đi, xóa đi lại gõ lại, xoắn xuýt hơn nửa tiếng, cuối cùng vẫn không gửi đi, cất điện thoại vào lại túi áo, đi thẳng về nhà.
khi trái tim ❤ anh đã trao em rồi, anh đừng trao ai nữa nhé.. ❤❤TryItWithTikTok
trao anh trái tim em