thì ra ông thẳng như này

Ảnh chân dung ông chủ điện Kremlin chiếm trang bìa tuần báo L'Obs với dòng tựa lớn « Putin, quả bom người ». Ông « bạn thân » họ Tập thì ngự trị trên trang nhất Courrier International, tay cầm quả địa cầu, được chạy tít « Trung Quốc, sự thống trị của Tập Cận Bình xin thẳng thắn trả lời. tôi che mặt để ông không thấy mặt tôi. - Thế có nghĩa là tôi biết mặt ông à? - CÓ lẽ không đâu. nhưng thấy được một lần rồi. thì sau này ông có thể nhận ra. điều mà tôi cho là hoàn toàn không cần thiên. Tương tự như nốt ruồi ở cuống tai đàn ông, nốt ruồi ở vành tai nam giới thể hiện sự may mắn. Những người đàn ông này rất thông minh và vô cùng tốt bụng, nên họ được nhiều người yêu quý và sẵn sàng giúp đỡ khi gặp khó khăn trong cuộc sống cũng như công Cách Vay Tiền Trên Momo. Hạ Hà cực kỳ tâm huyết với “chuyện đó”, chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, ngoại trừ “Siêu mỏng, xài như không xài” ra thì còn một vài thứ nữa khiến tôi đỏ cả hắn biết nhiều thế được nhỉ? Tôi ngửi được mùi đóng góp từ Chu Lam chỉ vào cái chai có ghi “Tăng cường khoái cảm lên gấp bội” rồi hỏi, “Dùng cho ai?”Hạ Hà kinh ngạc nhìn tôi, “Này, này còn phải hỏi sao?”Tôi “Cậu dùng?”Hạ Hà khó nhọc nuốt khan, hồi lâu mới nói, “Không phải đâu cưng à…”Tôi liếc hắn, “Sao cậu lại ngầm thừa nhận tớ sẽ nằm dưới?”Hạ Hà khẽ thì thào, “Cục cưng của tớ đẹp như thế, không phải là nên nằm hưởng thụ à…”Tôi biểu thị không đồng ý, sau đó nện cho hắn một trận ra hôm sau bước vào lớp, đám học sinh lớp 10 huýt sáo ồi la ó ầm ĩ “Chúc mừng chúc mừng”, “Chúc phúc chúc phúc” “Đồng tâm kết mãi”, “Trăm năm hòa hợp”,…Hứa Đa “Sớm sinh quý tử, 10 thằng cu nhé!”Trên mặt như viết to bốn chữ “Gato chết đi được”.Tôi hy vọng cậu ta và Chu Triết cũng sẽ tốt đẹp như bọn Hà giúp tôi dọn bàn sang lớp 11, tôi đang bê chồng sách chuẩn bị ra cửa, Lịch Thiến Ninh đã bước đến nói với tôi “Chúc mừng hai cậu.”“… Cảm ơn.”Sao mà cứ như là kết hôn vậy?Tôi rất ngại, còn Hạ Hà thì có vẻ rất chi là hưởng thụ những lời chúc phúc nói, “Bây giờ cả trường đều biết Ngôn là người của anh rồi, để xem lúc anh đi vắng, đứa nào dám nhảy vào dòm ngó.”Tôi cho hắn cơ hội nói lại, “Ai là người của ai?”Hạ Hà cao to không đen không hôi suýt 1m90 lập tức nép vào người tôi như chim nhỏ, tựa đầu vào vai tôi, “Đương nhiên người ta là của công tử đây rồi ~ ”Tôi mặt không cảm xúc đẩy hắn ra, “Thỉnh người tự trọng.”Lớp 11 nghiêm túc trật tự, đối lập hoàn toàn với lớp 10 ồn ào náo nhiệt. Không một ai chú ý đến sự xuất hiện của tôi, họ chỉ liếc tôi vài lần lúc bước vào với Hạ Hà, song lại dồn sự chú ý vào đống sách trước cùng bàn mới của tôi là một bạn nữ trầm Hà không ở bên khiến tôi cảm thấy trống trải đến tôi đoán vừa tan tiết một cái, chắc chắn hắn sẽ chạy đến tìm tôi đã đoán cửa sổ, tôi thấy hắn đang vừa đi vừa nói với mấy cô nàng trên hành lang.“Nhìn cái gì mà nhìn? Làm xong bài tập chưa? Thi được bao điểm?”Mấy cô nàng vui vẻ cười hí đi ra ngoài, “Cậu làm gì đấy?”Hạ Hà kéo tôi đến một nơi không ai chú ý trong sân thể dục, “Đều đến xem Ngôn đấy. Con gái bây giờ mặt sao dày thế nhỉ, đuổi mãi cũng không chịu đi.”Tôi nghĩ mà buồn cười, “Nhìn thì làm sao?”“Vợ anh có thể cho đứa khác muốn nhìn là nhìn à? Vợ coi thái độ của em sao mà thờ ơ thế,” Hạ Hà bi thương nói, “Anh còn chưa đi mà em đã vậy rồi, lúc anh về chẳng lẽ em định tặng anh một chồng sừng làm quà?”Tôi hợp tác diễn vở kịch của hắn, “Có thể lắm. Anh định làm gì?”“Còn có thể làm gì nữa, tất nhiên là sẽ tha thứ cho em rồi,” Hạ Hà ghé sát vào tai tôi phả hơi, “Cơ mà sau đó anh sẽ đè em lên giường chịch ba ngày ba đêm, chinh phục em bằng kích thước cùng kỹ thuật thượng thừa của anh, khiến em không còn sức đâu ra mà cười với đứa khác nữa.”Hắn lại đang tự dát vàng lên mặt mình phỏng?Hắn moi đâu ra kỹ thuật?Dồ trai chưa được bóc tem chỉ giỏi chém gió.——–Hạ Hà đi Bắc Kinh, trước khi đi còn không quên đe dọa bạn cùng phòng mới của gọi video, hắn kể với tôi là thầy khen hắn có tài năng thiên phú.“Thật không?”“Đương nhiên,” Hạ Hà đắc ý, “Chồng cưng là ai chứ, được tổ nghề độ không phải dạng vừa đâu.”Tôi mừng cho Hà bỗng nói, “Cục cưng cười lên đẹp quá.”Tôi được khen mà xấu hổ, nhưng trong lòng quyết định sẽ cười với hắn nhiều ngày nọ, lúc đang gọi video, tôi cảm thấy Hạ Hà như đang buồn gì đó. Hắn là người rất đơn giản, vui buồn gì đều viết hết lên có phần lo lắng, “Cậu sao thế? Gặp phải khó khăn gì à?”Hạ Anh “Không, tớ tài năng như vậy sao có thể khó khăn gì được.”Tôi “Thế sao lại không vui?”Hạ Hà kinh ngạc, “Cái này mà Ngôn cũng nhìn ra?”Tôi “Một bộ mặt mẹ kế.”“Không phải không vui, chỉ là tớ…” Hạ Hà chớp chớp mắt, ánh mắt hơi né tránh, âm lượng cũng càng lúc càng nhỏ.“Ngôn Ngôn ơi.”Hắn đột nhiên giương mắt nhìn tôi.“Tớ nhớ Ngôn.”Tôi sẽ không nói rằng khoảnh khắc ấy trái tim tôi đã nhũn đến rối tung rối mù không nghĩ mình là một người dễ xúc động gì cho cam, nhưng tôi đúng là mềm lòng vậy đấy, giờ tôi thậm chí còn chẳng dám nhìn hắn qua màn hình, và ánh mắt tôi bắt đầu tránh Hạ Hà đang tha thiết nhìn tôi khiến tôi không nỡ từ được.“Tớ… cũng hơi nhớ cậu.”Hạ Hà ngây ngô cười khúc khích, lại bắt đầu được voi đòi hai bà trưng.“Chỉ hơi thôi hử?”“Tớ thì nhớ Ngôn đến tay cũng thấy đau đây này.”Tôi “…”Hạ Hà 【Ối cục cưng sao lại cúp máy???】Còn dám hỏi tôi, một ngày không lái xe là thấy khó chịu phải không?———–Lúc Hạ Hà đi là mùa thu, khi hắn trở lại thì vừa khéo là trận tuyết đầu tiên của vọng một của trường nghệ thuật mà Hạ Hà thi tổ chức tuyển sinh sớm, và hắn sẽ trở lại sau khi thi vào tháng một. Nếu không đạt, hắn sẽ phải tiếp tục thi các trường học đang trong kỳ nghỉ đông, Hạ Hà liền kéo tôi về nhà phòng trống không ai dạ khó bước vào cửa, đã dồn dập trải cơn mưa hôn xuống môi tượng trưng đẩy hắn hai cai coi như từ chối, sau đó giơ tay ôm hắn… Tôi cũng rất nhớ khi hôn một lúc lâu, tôi ngửi được mùi nguy hiểm, bèn đẩy mạnh hắn ra, song không tài nào đẩy Hà tủi thân nói. “Ôm một xíu nữa thôi, anh mệt quá, cục cưng cho anh sạc điện một lát đi mà.”Tuy nhiên, chưa được mấy phút trôi qua…Hạ Hà liếm môi, “Ừm, sạc điện đó, là phải cắm đầu sạc vào ổ điện á.”Tôi lườm hắn một cái cháy khét mặt, hắn hớn hở nhào tới hôn tôi, kéo tay tôi xuống, “Giúp anh với.”Tôi ôm ý chí thấy chết không sờn, nói nhỏ với hắn, “Đợi thêm lát nữa, em đi tắm đã.”Hạ Hà sửng sốt, ngây đơ cả người hôm nào đó sau này, hắn kể với tôi là khi ấy hắn đã cảm động đến rớt nước mắt, cảm thấy như được nghe lời âu yếm cảm động nhất trần cũng rớt nước mắt, vì đau.——-Hạ Hà rất giỏi, đậu luôn nguyện vọng một, giờ chỉ cần đậu nốt khối văn hóa trong kỳ thi tuyển sinh đại học là xong, tương đương với việc một chân bước vào cổng trường đại nghênh đón tháng trường đã treo lên những biểu ngữ như “Hôm nay không học, ngày mai thành rác rưởi”, rồi là “Vua trời lấn át hổ đất, toàn bộ đỗ 985”[1] các kiểu các loại.[1] 985 là Đề án 985 hay còn gọi là “Đề án các trường đại học hàng đầu thế giới” của Tàu. Chi tiết xem tại quay lại lớp 10 để giúp vẽ nốt báo Hà đang đứng cạnh tôi viết chữ, miệng cũng không nhàn rỗi, ghé vào tai tôi thầm thì, “Cục cưng của anh vẽ đẹp quá, họa sĩ lớn đấy.”Tôi vừa định khiêm tốn câu, hắn đã nói tiếp, “Người ta cũng là họa sĩ nè.”Trình độ có thể vẽ tình yêu thành cục cứt như hắn không biết lấy tự tin đâu ra Hà nhếch mép cười xấu xa, “Người vẽ tranh minh họa.”[2][2] Cụm từ gốc là 插画家, chỗ này bé Hà chơi chữ, cả cụm này đi kèm với nhau nghĩa đúng là “Người vẽ tranh minh họa”, nhưng dịch theo mặt chữ thì là “cắm vào họa sĩ”, mà họa sĩ ở đây là chỉ bé NgônTôi thấy hắn đây không phải là đang thăm dò bờ vực của cái chết, mà là đang sải cánh trên bờ vực của cái chết luôn là số cuối cùng của báo tường, chủ đề là “Lý tưởng của tôi”.Ở giữa một hàng chữ “Đỗ Thanh Hoa”, “Trở thành họa sĩ”, “Làm giáo viên”,… tôi liếc phát thấy ngay dòng chữ rồng bay phượng múa của Hạ Hà – “Bên nhau trọn đời”.Ngốc chúa, này thì lý tưởng cái ngày thi đại học, Hạ Hà xàm ngôn gì mà “Đít tím là thắng”, vì vậy dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của hắn, tôi đành phải xỏ chân vào cái sịp tím chóe lóe, cảm thấy mình bê đê đến hết thuốc Hà nói “Cục cưng ơi anh căng thẳng quá, cần cục cưng an ủi.”“Đừng căng thẳng,” tôi an ủi hắn, “Vì căng thẳng cũng vô ích thôi.”Hạ Hà “… Cưng biết ý anh không phải là loại an ủi này mà.”Hắn khó chiều thật đấy, tôi đành miễn cưỡng hôn hắn một tôi ra khỏi sân trường, mỗi người rẽ một hướng đi ngóc ngách của nơi đây đều đã từng có bóng dáng của chúng tôi từng chiến đấu hăng hái dưới ánh đèn, ôm hôn nhau trên góc cầu thang không người qua lại, sóng vai chạy cùng nhau trên sân thể dục khi trời nhá nhem tối,…Cuộc sống trung học phổ thông đã đặt xuống một dấu chấm chúng tôi sẽ hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.– KẾT THÚC PHẦN CHÍNH – Bỏ qua nội dung Tác giả Tuyên Lê Edit Tree Bìa Tree zẽ đóa Thể loại Đam mỹ, hiện đại, vườn trường, chủ thụ, ngôi thứ nhất, tình cảm, ngọt sủng, 1×1, HE Nhân vật chính Đại ka trường ngáo keo chó công x Học sinh xứt sắc mạnh miệng mềm lòng thụ Tình trạng bản gốc Hoàn 41 chương chính + 4 ngoại truyện Tình trạng bản edit Hoàn thành toàn bộ Thời gian edit 14/09 – 23/10/2021 Link Wattpad cho các ông đọc off Nè Giới thiệu Người ta bảo tôi là thánh cuồng sạch, tôi thấy bạn cùng phòng tôi mới là thánh cuồng sạch thì có. Lỡ đụng xíu xiu vào tay tôi mà thằng chả cũng đếu chịu nổi. Tôi tổn thương thật sự, tôi có bốc cứt đâu mà bị ghét bỏ thế chứ? Về sau tôi mới biết, thì ra thằng chả không phải thánh cuồng sạch, mà là hội chứng sợ gay[1]. Cơ mà sợ tôi làm gì? Tôi có phải gay quái đâu. —— Hạ Hà Tao là trai thẳng siêu cấp vjp pr0. Tôi Hờ hờ, chắc tao không? Hạ Hà Ok, nếu thế thì hai mình sẽ làm vài chuyện mà bọn giai thẳng hay làm. … Tôi …Hey bro, bro chắc là xì trây khác cũng sẽ làm như này chứ? CP Đại ka trường ngáo keo chó công x Học sinh xứt sắc mạnh miệng mềm lòng thụ Hai cái compa nhưng cứ ngỡ mình là cột điện khai sáng cho nhau. Một câu chuyện kẻm động gớt nước mắt về tình đồng chí. ——– Chú thích [1] Từ gốc là Homophobia – Ghê sợ đồng tính luyến ái là sự sợ hãi, có ác cảm hoặc kỳ thị đối với người đồng tính hay tình trạng đồng tính luyến ái một cách phi lý. Chi tiết xem tại đây. Định nghĩa vậy thôi chứ trong chuyện không nặng nề như vậy đâu các ông. ——— Editor có lời Một câu chuyện vườn trường ngọt ngào hài nhảm chó được edit bằng ngôn ngữ học đường Việt Nam, nếu dị ứng vui lòng click back, đừng buông lời cay đắng. Ok, lẹt gâu Mục Lục Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 – HOÀN THÀNH PHẦN CHÍNH – Ngoại truyện 1 Ngoại truyện 2 Ngoại truyện 3 Ngoại truyện 4 – HOÀN THÀNH TOÀN BỘ – Một người bình thường không bình thường như những người bình thường ┐ ̄ヘ ̄┌ Xem tất cả bài viết bởi Tree╰_╯ Điều hướng bài viết Thì ra ông “thẳng” như này Tác giả Tuyên Lê Edit Tree Ngoại truyện 1 Xin anh đi rồi anh dừng Hôm có kết quả thi đại học, hai người họ đang ở trong phòng của Hạ Hà. Hạ Hà nắm tay Đoàn Tinh Ngôn, tha thiết nói, “Cưng yêu ơi anh hồi hộp quá, anh không làm được.” “Đừng sợ,” Đoàn Tinh Ngôn nói, “Nếu không đỗ thì… mở sạp bán bánh trứng ở cổng trường em cũng được.” Mặt Hạ Hà kiểu không dám tin vào tai mình’, “Em nói gì thế? Anh đang lo cho em mà.” Đoàn Tinh Ngôn “…” Hạ Hà “Không phải anh nghi ngờ năng lực của em, mà hôm đi thi em bị ốm còn gì. Lỡ ảnh hưởng đến tâm trạng làm bài thi thì sao?” Đoàn Tinh Ngôn “Em mà không đỗ, anh còn cần em nữa không?” Hạ Hà ôm người thương vào lòng, “Em nói ngớ ngẩn gì đó, kể cả em có đi lái máy xúc ở công trường, anh cũng vẫn yêu em.” Đoàn Tinh Ngôn Diễn chúa. “Đến đi!” Hạ Hà nói, “Tra điểm em trước hay của anh?” Đoàn Tinh Ngôn “Anh đi.” Số điểm hiện lên màn hình, cả hai nhìn nhau bật cười. Hạ Hà quả thực không khoác lác, thừa điểm sàn của khoa văn hóa nghệ thuật những 100 điểm. Nhập mã dự thi của Đoàn Tinh Ngôn vào trang tra cứu, trang load xong, Hạ Hà hít sâu một hơi. “Bé yêu ơi, em ăn gì mà lớn thế?!” Đoàn Tinh Ngôn – thủ khoa kỳ thi tuyển sinh đại học của thành phố C. Lúc Đoàn Tinh Ngôn đang đứng trả lời phỏng vấn trong sân trường, Hạ Hà đã giả bộ làm người qua đường và lượn qua lượn lại đúng 8 lần. Wechat của Hạ Hà có bài đăng mới —— 【Tôi – người đàn ông của Thủ khoa đại học phía sau】 Mẹ Hạ【Đừng có dát vàng lên mặt. Nếu không phải tại con, khéo Ngôn Ngôn còn được hẳn thủ khoa tỉnh chứ nói chi thủ khoa thành phố】 Hứa Đa【Đừng có dát vàng lên mặt】 Trịnh Dục【Đừng có dát vàng lên mặt】 Lý Hiểu Phong【Đừng có dát vàng lên mặt】 Chu Lam Lam【Há há há há há há há há há há há】 Hạ Hà【Hứ mấy người đây là gato anh mầy, tị nạnh anh mầy có học sinh xức sắc dạy kèm 11】 Nhập học ngày đầu tiên, Hạ Hà đưa Đoàn Tinh Ngôn đến ký túc đại học. Đoàn Tinh Ngôn giới thiệu Hạ Hà với các bạn cùng phòng, “Đây là anh tớ.” Thực ra cậu không muốn cho Hạ Hà đến, song lại bất lực với màn ăn vạ của Hạ Hà. Trước khi đi cậu cũng đã dặn dò Hạ Hà xong xuôi, cậu không muốn vừa mới nhập học đã come out luôn đâu. Hạ Hà đồng ý, nhưng trong lòng thì ấm ức tủi thân. Nhìn thấy anh trai của Đoàn Tinh Ngôn trèo lên trèo xuống giúp cậu ta lấy cồn lau giường, lau bàn lau ghế, đến cả dây điện cũng méo tha, cuối cùng còn ngồi xổm xuống buộc dây giày cho Đoàn Tinh Ngôn, ba ông bạn cùng phòng kiểu … Tại sao bọn tui lại không có anh trai xịn sò như thế chớ? Nhân lúc Đoàn Tinh Ngôn sang phòng bên tìm lớp trưởng để nộp hồ sơ, Hạ Hà nhanh tay add wechat của ba ông bạn cùng phòng. Đoàn Tinh Ngôn sinh muộn nhất trong phòng, nên được gọi là bé út. Anh Ba hỏi Đoàn Tinh Ngôn, “Anh ruột ông hở? Chăm sóc ông tốt ghê nơi.” Đoàn Tinh Ngôn lúng túng nói dối, “Không, anh họ.” Anh Ba “Chẳng trách trông hai ông chẳng có nét giống nhau. Đều đẹp trai ghê, nhưng mà không cùng kiểu.” Đoàn Tinh Ngôn “Ờ.” Anh Ba “Anh họ ông lạnh lùng ra phết, nhắn wechat cũng không thèm trả lời.” Chuông cảnh báo trong lòng Đoàn Tinh Ngôn reo inh ỏi, song ngoài mặt vẫn cực độ bình tĩnh, “Ông add wechat anh ấy?” Anh Ba “Ừa ý, ngay hôm nhập học ấy, lúc ông ra ngoài, ảnh đã add cả ba bọn tôi luôn, nhờ bọn tôi chăm sóc ông, với cả dặn bọn tôi không được kể với ông. Anh họ ông quan tâm ông ghê ha.” “Ờ, cũng được.” Đoàn Tinh Ngôn nghĩ, để xem lát nữa Hạ Hà tính cãi thế nào. Anh Ba nói, “Anh họ ông… thích kiểu gì thế?” Đoàn Tinh Ngôn ? Tuy cậu đã không còn thẳng, song lại khác xa với những gay khác, không nhạy cảm với đồng loại. Bấy giờ cậu mới nhận ra anh ba này hình như có ý với Hạ Hà thì phải. “Tôi không biết.” Anh ấy thích tôi. Đoàn Tinh Ngôn nói thầm. —— Đoàn Tinh Ngôn ở trong ký túc xá vừa đọc sách vừa chat wechat với Hạ Hà. Trong lúc đó cậu có đi vệ sinh một lần, quay lại thì thấy Hạ Hà đang gọi video cho mình. Đoàn Tinh Ngôn “Sao thế?” Hạ Hà “Bé yêu làm gì đó? Sao lại không rep anh?” Đoàn Tinh Ngôn “Em đi vệ sinh.” Hạ Hà “hứ” tiếng, “Đi tè cũng không báo anh một tiếng, anh còn tưởng wechat bị sập chứ, đang tính gỡ đi tải lại.” Đoàn Tinh Ngôn “… Đừng làm rộn.” Hạ Hà “To hay nhỏ? Hình dáng màu sắc thằng cu em có bình thường không?” Đoàn Tinh Ngôn “…” Nói chuyện video được một lúc, Hạ Hà bỗng bảo, “Bé cưng đợi anh xíu anh đi tè phát. Thấy anh cẩn thận không, đi tè cũng phải báo cáo với em trước đó.” Cửa phòng bật mở, anh Ba đi vào. Đoàn Tinh Ngôn lập tức cúp máy, “Không nói với anh nữa, bạn cùng phòng em về rồi.” Hạ Hà【Sao bạn cùng phòng về lại không nói chuyện với anh nữa?】 Đoàn Tinh Ngôn【Sẽ làm phiền người khác】 Hạ Hà【Ỏ】 Hạ Hà【Tui nào dám cãi Một lát sau, Đoàn Tinh Ngôn phát hiện anh Ba cứ nhìn mình bằng ánh mắt muốn nói lại thôi. “Sao vậy?” “Cái anh lần trước á, không phải anh họ ông đúng không?” “… Sao lại hỏi thế?” Anh Ba đưa cậu xem vòng bạn bè wechat. Hạ Hà đăng ảnh. Một dáng hình cao gầy được chụp từ phía sau. Trông rất quen, Đoàn Tinh Ngôn nhận ra ngay người đó chính là mình. Caption là Của tôi. “Gato với ông thiệt đó.” Anh Ba chua xót nói. Anh ba rất chi là hận đời, cớ vì sao top xịn sò ngon cơm lại đều đã có chủ rồi vậy chớ. Anh Cả và anh Hai đang ở bên ngoài, không hẹn mà cùng chụp màn hình gửi cho Đoàn Tinh Ngôn, kèm theo một hàng dấu chấm than. … Cuối cùng vẫn cứ là come out. Đoàn Tinh Ngôn chuyển tiếp ảnh chụp màn hình, hỏi Hạ Hà, “Này là sao?” “Cái này… đây là…” Hạ Hà ấp úng như gà mắc tóc, hết đường chối cãi. “Sao lại chặn em?” Hạ Hà cúi đầu, “Sợ em thấy sẽ giận anh.” “Biết em sẽ giận mà vẫn còn đăng?” Hạ Hà “Tại người ta sợ mấy thằng đó sẽ tơ tưởng em chứ bộ, nên mới làm thế để chúng nó dẹp ngay cái ý tưởng này đi.” Đoàn Tinh Ngôn gắng dằn không cho khóe môi nhếch lên. “Thấy mình trẻ con không?” Hạ Hà “Trẻ con, nhưng yêu em.” ——- Đoàn Tinh Ngôn phát hiện ra dạo gần đây Hạ Hà rất ít liên lạc với cậu. Gửi tin wechat cũng mãi không trả lời. Cậu hỏi Hạ Hà độ này đang bận gì, Hạ Hà qua quýt bảo đang bận ôn tập. Còn chưa đến cuối kỳ, ôn với chả tập cái gì. Đoàn Tinh Ngôn muốn tra hỏi Hạ Hà, song lại không mở miệng được, đành phải im lặng nín nhịn. Buổi trưa cuối tuần, Hạ Hà đưa cậu đi ăn một bữa rất sang chảnh. Hạ Hà bảo, “Đợi lát nữa anh có chuyện muốn nói với em.” Nói gì? Đoàn Tinh Ngôn không khỏi suy nghĩ lung tung. Có phải… chán rồi nên muốn chia tay? Thái độ của Hạ Hà rất khác thường, nói cũng ít hơn hẳn mọi khi, như thể đang có tâm sự nặng nề. Trái tim Đoàn Tinh Ngôn dần nguội lạnh. Một hồi thấp thỏm ăn xong, Đoàn Tinh Ngôn hỏi, “Muốn nói gì với em?” Hạ Hà nắm lấy tay cậu, “Đưa em đến một nơi.” Hai người đi thẳng đến khu chung cư ngay gần trường, Hạ Hà cẩn thận hỏi, “Bé cưng của anh ơi, lát nữa xin đừng giận anh nhé?” Đoàn Tinh Ngôn như rơi vào sương mù, “Ừm, rốt cuộc có chuyện gì?” Mãi cho đến khi Hạ Hà dẫn cậu bước vào căn hộ một phòng ngủ, cậu mới nhận ra Hạ Hà đang làm gì. Đoàn Tinh Ngôn nhìn Hạ Hà, “Đây là?” Hạ Hà “Sống cùng anh nhé?” Đoàn Tinh Ngôn chưa trả lời, chỉ hỏi lại hắn, “Chỗ này thuê đâu có rẻ, anh lấy tiền đâu ra?” Hạ Hà “Ờ thì đi đệm nhạc với cả chụp choẹt vớ vẩn thôi, dễ lắm.” Đoàn Tinh Ngôn nghĩ bụng, chả trách gần đây tên này bận rộn thế, ra là bận kiếm tiền. “Em đừng trách anh làm xong rồi mới nói,” Hạ Hà bảo, “Anh không muốn em ở ký túc đâu. Cứ nghĩ đến em đang ở cùng phòng với ba thằng đực rựa là anh lại như thiêu như đốt, suýt thì tẩu hỏa nhập ma.” Đoàn Tinh Ngôn duỗi hai tay ôm chầm lấy hắn, vuốt ve gáy Hạ Hà, “Được.” Hạ Hà phấn khích bế cậu lên xoay một vòng… kế đó thuận thế bế cậu lên giường. Đệm và ga giường đã được hắn thay mới từ trước. Đoàn Tinh Ngôn “Làm cái trò gì đó?” Hạ Hà ghé vào tai cậu phả hơi, “Làm em.” “Anh sắp tẩu hỏa nhập ma rồi đây này, phải luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh với em mới hóa giải được.” Ban ngày ban mặt… Đoàn Tinh Ngôn thở dài, “Kéo rèm vào đã.” Hạ Hà ngoan như cún chạy đi kéo rèm cửa sổ, sau đấy… không biết lôi từ đâu ra cái cà vạt rồi trói hai tay Đoàn Tinh Ngôn lại, ép lên cao. Đoàn Tinh Ngôn “… Cởi ra.” Hạ Hà “Không đấy.” Hắn muốn làm như này lâu lắm rồi. “Anh…” Đoàn Tinh Ngôn cạn lời thật sự, “Đừng ép em phải mắng anh.” Hạ Hà “Em mắng đi, càng mắng anh càng hưng phấn.” Đoàn Tinh Ngôn “Biến thái.” …… “Anh ra đi… em mệt lắm rồi…” “Nhưng anh chưa mệt,” Hạ Hà nói, “Cục cưng cầu xin anh đi, xin anh đi rồi anh dừng.” Đoàn Tinh Ngôn Mẹ, bị chó đụ rồi. Lại còn là một con chó đần nữa chứ.

thì ra ông thẳng như này