thưa phó tổng lần này thực sự ly hôn rồi
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! Cổng nạp MB tạm thời đã ổn định hệ thống nhưng có hơi chậm, anh em nạp vui lòng đợi khoảng 15-30p nhé! Các giao dịch trong thời gian bảo trì vẫn chưa nhận được xu, vui lòng liên hệ fanpage cung cấp ảnh chuyển khoảng để bọn mình tiến hành xử lí!! Cậu bé vừa khóc vừa ôm, trong lòng rất hối hận.
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! Chương 881 Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! Chương 881 23 phút Chương trước Chương tiếp Chương 881 Nghe thấy lời này, Phó Kình Duy ở một bên đỏ mặt, không nhịn được mà cúi thấp đầu. Anh biết là anh có lỗi.
Đọc miễn phí bộ truyện Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! CHƯƠNG 81: TIN TỐT và cập nhật các chương tiếp theo của bộ truyện Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! tại truyenonline123.com
Cách Vay Tiền Trên Momo. Cùng lúc đó, biệt thự của nhà họ Phó. Phó Kình Hiên nhìn chằm chằm hotsearch, chân mày nhíu chặt. Trợ lý Trương nơm nớp lo sợ đứng bên cạnh “Ông chủ, chuyện này không phải tôi làm, chắc chắn là có người cố ý tung ra, có cần tôi tìm người đè hotsearch xuống không?” “Không cần” Phó Kình Hiên mím môi, trong mắt lộ ra cảm xúc không rõ “Có lẽ đây là người của nhà họ Cố làm” Trợ lý Trường hiểu ngay. Nhà họ Cố cố ý tung video chèn ép Bạch Dương, nếu ông chủ đè xuống giúp, nhà họ Cố sẽ không vui, ông chủ không muốn vì Bạch Dương mà đắc tội ba vợ tương lai. “Vậy chuyện này.” “Không cần phải để ý đến” Phó Kình Hiên tắt điện thoại, ngẩng đầu lên hỏi “Azure Heart đã đến chưa?” Trợ lý Trương gật đầu “Hôm qua đã đến rồi, đã khắc tên tiếng anh của cô Cố lên theo dặn dò của anh rồi” “Ừm, cậu ra ngoài đi” Phó Kình Hiên cúi đầu ấn huyệt Thái Dương, nhìn thoáng qua đơn ly hôn màu đỏ trong thùng rác, đầu càng đau hơn. Tập đoàn Tam Thịnh rất có tiếng ở Hải Thành, nhà họ Cố tổ chức tiệc cho con gái cũng mời một vài người của xã hội thượng lưu, đương nhiên không thể thiếu những người thấy sang bắt quàng làm họ, muốn gặp cô chủ nhà họ Cố một lần. Vợ chồng Cố Việt Tân đi lại trong đám người, cười tươi rói. Ông ta là một người đàn ông trung niên nho nhã để râu, VỢ ông ta thì mang vẻ mặt lạnh lùng hào phóng, là bà chủ nhà giàu điển hình. Tiếng piano chậm rãi vang lên. Mọi người nhìn thấy Cố Tử Yên mặc váy dạ hội màu xanh lá cây tươi mát thoát tục, tao nhã ung dung ngồi đàn trước piano, giống như một điểm sáng lấp lánh, hấp dẫn toàn bộ tầm mắt. Sau một khúc nhạc, Phó Kình Hiên đi tới từ trong đám người, nắm tay Cố Tử Yên, nói là kim đồng ngọc nữ cũng không quá đáng. Cổ Việt Bân mỉm cười “Cảm ơn mọi người đã tranh thủ thời gian đến tham gia buổi tiệc của nhà họ Cố, hôm nay ngoài việc chúc mừng con gái khỏi bệnh, còn có một chuyện lớn khác muốn tuyên bố Ông ta đảo mắt nhìn mọi người, cuối cùng nhìn Phó Kình Hiên “Tôi tuyên bố, tổng giám đốc Phó Kình Hiên của tập đoàn Phó Thị sẽ là con rể của Cố Việt Bân tôi” Nghe thấy câu này, bên dưới trở nên xôn xao. Mọi người đều biết tin tức tổng giám đốc Phó ly hôn, bây giờ lại trở thành con rể của nhà họ Cố, lại nghĩ tới video lên hotsearch tối qua. Mọi người không khỏi thổn thức. Bàn về tầm quan trọng của môn đăng hộ đối. Phó Kình Hiên vẻ ngoài anh tuấn, khí thế bất phàm, đứng chung một chỗ với Cổ Tử Yên dịu dàng xinh đẹp vô cùng xứng đôi, tựa như người trong tranh vậy. Anh lấy một hộp gấm màu vàng ra, sau đó mở ra, quỳ một chân trước mặt Cố Tử Yên. Rõ ràng là muốn cầu hôn. Cổ Tử Yên vô cùng ngạc nhiên, khó tin che miệng. Lúc này, người đàn ông cất lời “Cố Tử Yên, em.” Đột nhiên, một tiếng cười bất chợt vang lên ngắt lời Phó Kình Hiên. “Xin lỗi các vị, tôi đến trễ rồi.” Giọng nói này… Trong mắt Phó Kình Hiến hiện lên vẻ phức tạp, anh nghiêng đầu nhìn sang. Bạch Dương ăn mặc quyến rũ xinh đẹp chậm rãi xuất hiện, Lục Khởi và Lương Triết đi sau lưng cô. Thấy cô, mọi người đều rất ngạc nhiên. Người ở đây, có ai mà không biết cô là vợ trước của Phó Kình Hiên chứ? Cô xuất hiện vào giờ phút quan trọng thế này… Thấy chuyện tốt của con trai bị cắt ngang, Vu Y Cơ đột nhiên nhảy ra chỉ vào Bạch Dương, tức giận nói “Ai cho cô vào đây? Đi ra ngoài!” Lục Khởi khoanh tay trước ngực “Chúng tôi đến dự tiệc của cô Cổ” “Cậu…” Cổ Việt Bân ngắn Vu Y Cơ còn muốn lên tiếng lại, nhìn chằm chằm Bạch Dương. Ông ta là một lão cáo già rồi, đương nhiên sẽ không bị kích động, nhưng rõ ràng nụ cười đã nhạt hơn rất nhiều “Dù tôi chưa từng gửi thiệp mời cho các người, nhưng người đến là khách, nhà họ Cố hoan nghênh” “Cô ta là người hại con gái tôi xảy ra tai nạn giao thông à?” Đột nhiên, một giọng phụ nữ trung niên vang lên, mũi giáo trong lời nói chỉ thắng vào Bạch Dương Mọi người liền bàn bạc xôn xao… “Bạch Dương thật sự kiêu ngạo, sáu năm trước đâm cô chủ nhà họ Cố rồi mà còn có mặt mũi tới dự tiệc?” “Tôi nghĩ rằng loại người phụ nữ ghê tởm như vậy nên đi ra ngoài sẽ bị xe đâm!” “Đúng vậy, người phụ nữ như vậy cũng không biết xấu hổ.”
Bạn đang đọc truyện Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! của tác giả Thanh Nhã. Sáu năm trời, hôn nhân này thật sự đúng là phần mộ chôn vùi Bạch Dương, cô chẳng khác nào một người hầu, một bảo mẫu tại căn nhà đó, cái cô nhận lại được chính là sự xua đuổi của người đàn ông hắn yêu trở về, cô phải cuốn gói đi, thậm chí đưa cả đơn thỏa thuận ly hôn cho tỉnh ngộ, có lẽ cũng là một loại trút đi gánh nặng, cô nói"Được, chung ta ly hôn đi."Bạch Dương xoay người rời gặp lại, cô lại nằm trong lòng của người đàn ông mặt của Phó Kình Hiên thâm trầm mà đáng sợ.“Chúng ta vừa ly hôn, cô liền đi tìm người đàn ông khác rồi?”“Đây là việc của tôi, dường như không liên quan gì đến tổng giám đốc Phó.
Hải Thành đầu tháng chạp năm nay lạnh hơn so với năm Dương thất thần vùi mặt vào ghế sofa nghe tiếng mẹ chồng Vu Y Cơ chửi bới dưới nhà.“Bạch Dương, coi như cô không sinh được con cũng không nói làm gì, nhưng bây giờ đã mấy giờ rồi mà cô còn không nấu cơm đi! Cô muốn để tôi và Tiểu Duy nhịn đói đúng không?” Cô gả cho Phó Kinh Hiên sáu năm, ngày nào mẹ chồng cũng ở sau lưng mắng cô là đồ gà mái không biết đẻ nào có ai biết rằng ngay từ đầu chồng cô chưa từng chạm vào cô lần nào.“Mau xuống đây sắp xếp lại cặp sách cho tôi, tôi còn phải đến trường đấy!” Ngay sau đó là tiếng thúc giục của một thiếu Kình Duy là em trai của Phó Kình Hiên, chính là một thằng nhóc nghịch ngợm không coi ai ra gì, trước đây còn hành hạ Bạch Dương không ít suy nghĩ của cậu ta, người chị dâu mà anh trai cưới về này còn dễ uốn nắn hơn cả bột Dương xuống nhà, máy móc đi vào phòng bếp nấu cơm, chuẩn bị cặp sách và cơm hộp cho em chồng.“Mẹ, con nấu cơm xong rồi!” Vu Y Cơ nhìn dáng vẻ không có sức sống của Bạch Dương thì nổi giận đặt cốc nước xuống bàn “Bạch Dương, gan cô to ra rồi à? Tiêu tiền của con tôi, ở nhà của con tôi mà dám bày ra bộ mặt đó với tôi à? Có tin hay không, bây giờ tôi gọi điện thoại cho Kình Hiên, bảo nó ly hôn với cô!” Tay Bạch Dương khẽ run, cô thở một hơi thật dài, cố nặn ra một nụ cười “Mẹ, con đầu có như vậy” Vu Y Cơ không tin, kỳ quặc nói “Bạch Dương, đừng tưởng có bà cụ làm chỗ dựa cho cô thì cô thật sự ngồi vững ở vị trí Phó phu nhân này trước mặt Tử Yên thì cô chẳng là cái gì cả!” Nghe thấy tên người phụ nữ này, sắc mặt Bạch Dương lập tức trắng Kình Duy đảo mắt, rõ ràng là đã nhìn ra gì đó, anh ta nhếch miệng cười “Chị vẫn chưa biết à? Chị Tử Yên sắp xuất viện, anh tôi muốn đón chị Tử Yên về sống cùng chúng ta đấy” Mí mắt Bạch Dương khẽ giật, đôi tay đang bày đồ ăn cũng run Y Cơ không muốn nhìn dáng vẻ tủi hờn của Bạch Dương, bà ta hừ lạnh một tiếng rồi phất tay “Đừng đứng trước mặt tôi! Ảnh hưởng đến việc ăn uống của tôi, mau cút đi!” Bạch Dương cũng không ở lại thêm, cô xoay người đi lên nhà, lại vài người vào ghế sofa lần chập tối, một chiếc xe Maybach dừng ở Dương lập tức bật dậy khỏi ghế sofa, chạy chậm đến ban công nhìn xuống phía người đàn ông cao ráo mặc âu phục bước xuống khỏi xe, dung mạo của anh rất anh tuấn, khí chất xuất chúng, quả thực còn ưa nhìn hơn minh tinh trên ti như người đàn ông cảm nhận được có người đang nhìn mình, anh ngẩng đầu nhìn lên, cùng với ánh mắt của Bạch Dương chạm vào mắt lạnh băng, vô Dương đã quá quen với ánh mắt này, khóe miệng khẽ động nhưng lại không có ý Kình Hiên vào phòng, Bạch Dương chuẩn bị nước tắm cho anh như thường ngày “Ông xã, bà nội đi lên chùa cũng gần một tháng rồi, lúc chiều bà có gọi về, nói là cầu bình an cho anh.” “Tôi có việc muốn nói với cô.” Cô đang bận rộn chuẩn bị thì Phó Kình Hiên gọi Dương quay đầu Kình Hiên nhìn cô bằng đôi mắt đen nháy, trong đó có lạnh nhạt, có xa cách, chỉ riêng sự dịu dàng là không môi mỏng khẽ nhếch, Phó Kình Hiên trầm giọng nói “Cổ Tử Yên sắp về, ngày mai cô dọn ra ngoài đi.” Tim Bạch Dương dàn lạnh nhiên, lời của Phó Kình Duy là thật.“Nếu tôi không đi thì sao?” Tiếng nói của cô rất nhẹ, tựa như một màn sương mù mờ Kình Hiên nhíu phụ nữ này trước nay luôn bảo gì nghe nấy, đây là lần đầu tiên ngỗ ngược với nói của anh trở nên lạnh lẽo “Đừng quên sáu năm trước cô được gả cho tôi như thế nào” Bạch Dương làm sao có thể đây, khi Cổ Tử Yên xảy ra tai nạn xe là cô gọi 115, cũng là cô hiến cho Cố Tử Yên máu hiếm, Phó Kình Hiên muốn cảm ơn cô nên đã hứa đáp ứng một yêu cầu của đó Bạch Dương nói mình chỉ có một yêu cầu duy nhất, đó là kết hôn với đầu tiên cô nhìn thấy Phó Kình Hiên khi còn học cấp ba thì ý niệm đó đã bám rễ cắm sâu vào trong suy nghĩ của cô rồi..
thưa phó tổng lần này thực sự ly hôn rồi